Tản văn

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Bất chợt xuân

Những cơn gió mát rượi nhè nhẹ thổi, đủ làm vài chiếc lá cuối đông rơi xuống rồi những chồi non chực ươm mầm, vài bông hoa bất ngờ nở rộ…

Những mùa quả chín xôn xao!

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân…

Nắng qua thềm thương nỗi đa đoan

Dạo gần đây có nhiều dịp trở về quê hương, tôi để mình bị hút vào những hoài niệm xưa cũ một cách thụ động không tài nào dứt ra được…

Mơ lúa

Tôi vẫn hay mơ về ngày thơ ấu, về làng quê miệt cuối trời nơi tôi đã cất tiếng khóc đầu tiên. Tôi thấy mình trong chiếc áo trẻ con, chạy khắp cánh đồng mùa rơm rạ…

Tình quê ấm áp

Sau bao năm sống ở chốn thị thành đông đúc, thấy yêu lắm hai chữ quê nhà, như chốn bình yên để nhớ, để trở về…

Tôi đọc sách

Vì mê đọc sách, nên từ nhỏ, tôi đã tích cóp được một tủ sách cho riêng mình. Những cuốn sách thời niên thiếu dù in trên giấy hẩm, tôi vẫn giữ mãi đến giờ…

Đêm xoang của núi rừng

Chẳng biết xoang có từ bao giờ mà chỉ biết nó gắn bó với bao đời người, bao mùa rẫy, bao mùa lễ hội để rồi mê hoặc những ai đã từng chiêm ngưỡng, hòa nhập cùng xoang…

Tàn tro

Từ hồi ba mất, khu vườn như bỏ hoang, không người chăm nên đìu hiu xơ xác. Một ngày rã rời vì những nhọc nhằn, tôi trốn về thăm ba, thăm vườn cũ…

Trong màu nắng tháng Ba…

hi màu nắng tháng Ba trải tràn trước ngõ, lòng ta lại bâng khuâng một nỗi nhớ không rõ hình thù. Dường như, trong từng ngọn nắng tháng Ba luôn chất chứa những xốn xang, xao động lòng người.

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Bất chợt xuân

Những cơn gió mát rượi nhè nhẹ thổi, đủ làm vài chiếc lá cuối đông rơi xuống rồi những chồi non chực ươm mầm, vài bông hoa bất ngờ nở rộ…

Những mùa quả chín xôn xao!

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân…

Nắng qua thềm thương nỗi đa đoan

Dạo gần đây có nhiều dịp trở về quê hương, tôi để mình bị hút vào những hoài niệm xưa cũ một cách thụ động không tài nào dứt ra được…

Mơ lúa

Tôi vẫn hay mơ về ngày thơ ấu, về làng quê miệt cuối trời nơi tôi đã cất tiếng khóc đầu tiên. Tôi thấy mình trong chiếc áo trẻ con, chạy khắp cánh đồng mùa rơm rạ…

Tình quê ấm áp

Sau bao năm sống ở chốn thị thành đông đúc, thấy yêu lắm hai chữ quê nhà, như chốn bình yên để nhớ, để trở về…

Tôi đọc sách

Vì mê đọc sách, nên từ nhỏ, tôi đã tích cóp được một tủ sách cho riêng mình. Những cuốn sách thời niên thiếu dù in trên giấy hẩm, tôi vẫn giữ mãi đến giờ…

Đêm xoang của núi rừng

Chẳng biết xoang có từ bao giờ mà chỉ biết nó gắn bó với bao đời người, bao mùa rẫy, bao mùa lễ hội để rồi mê hoặc những ai đã từng chiêm ngưỡng, hòa nhập cùng xoang…

Tàn tro

Từ hồi ba mất, khu vườn như bỏ hoang, không người chăm nên đìu hiu xơ xác. Một ngày rã rời vì những nhọc nhằn, tôi trốn về thăm ba, thăm vườn cũ…

Trong màu nắng tháng Ba…

hi màu nắng tháng Ba trải tràn trước ngõ, lòng ta lại bâng khuâng một nỗi nhớ không rõ hình thù. Dường như, trong từng ngọn nắng tháng Ba luôn chất chứa những xốn xang, xao động lòng người.