Có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi

(VNBĐ – Tản văn). Xưa em cắt tóc vì yêu câu hát “Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn/ Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông”. Nhưng rồi em lại nuôi tóc dài vì câu nói của một người. Anh không định viết cho em những dòng này, có lẽ mọi thứ gần như đã quên, cũng bởi anh không dám nghĩ mình có đủ can đảm để viết, cho những lần sau. Nhưng vì, em tinh khôi quá, ngây ngô quá và cũng “nồng nàn” quá đỗi… Nên thôi, cũng xin, dù chỉ là trong khoảnh khắc, được sống thật với trái tim mình cho những ngày đã xa.

Những sáng lất phất mưa, anh đạp xe lòng vòng qua mấy con đường quen. Ngồi bệt ở vỉa hè kêu một ly cà phê đá. Nhìn qua bên kia đường là cổng trường cũ. Bao hoài niệm ùa về không hẹn trước.

“Có sợ tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi…” ca từ trong một bản nhạc Trịnh như một “cú dội” dư vang ngày cũ. Bắt đầu từ mái tóc. Nhớ nhất là mái tóc của em. Mái tóc em từ tem tém đuôi gà cứ dài theo thời gian rồi ngút ngàn xanh vào tuổi dậy thì. Mái tóc như một đời sống thứ hai của tâm hồn với một ngôn ngữ riêng. Tóc thả dài thùy mị, tóc lả lơi nghịch ngợm. Tóc kể về ngày em tinh khôi, tóc nói về bình yên giữa những ngày dông gió.

Sau mái tóc như một niềm kiêu hãnh, em còn hớp hồn anh bằng ánh mắt. Đôi mắt hun hút sâu với những dấu hỏi quá nhiều mộng mị, chở bốn mùa luyến nhớ đi qua. Ngay cả khi im lặng đôi mắt em đã nói về tất cả những gì mà lời nói không thể nói được.

Em của ngày hôm qua là mộng hay là thực. Có thể giải mã hay là ẩn số. Thì chẳng phải thi hào Vladimir Lobanok đã từng nói “Tất cả mọi sự bí ẩn của thế giới này đều không thể sánh nổi với sự bí ẩn của người con gái”. Từ mái tóc dài u huyền, đôi mắt hồ thu, nụ cười quá nhiều mộng mị và bước đi uyển chuyển của em dù năm dù tháng mãi là một ẩn ngữ nhức buốt.

Anh không thể không nuối tiếc vì đã đánh mất nhiều thứ quý giá của ngày hôm qua để rồi cứ ước giá như được một lần quay trở lại…

Anh và em. Hai chiếc xe đạp thong dong đi bên cạnh nhau. Cứ đi mà không nói năng gì…

Rất nhiều năm sau này em thổ lộ rằng giây phút đó trái tim bướng bỉnh trong em không còn những nhịp đập bình thản mà luống cuống đến nghẹt thở. Nó không còn thuộc về em mà đã bị một gã trai có mái tóc phiêu bồng và ánh mắt nồng nàn biết nói đánh cắp một nửa hồn em. Sự tự tin, nghịch ngợm thường ngày biến mất. Em nhu mì đến nỗi lũ bạn tròn vo đôi mắt kinh ngạc vì những thay đổi bất ngờ của cô bạn nhí nhố ngày nào.

Chỉ một phút ấy thôi nhưng trong em tất cả đã khác. Mới hôm qua em có thể vô tư cùng lũ bạn ăn vặt giữa phố, buộc tà áo dài đạp xe đua vừa đi vừa nghêu ngao hát. Thế mà hôm nay, khi trái tim chạm vào anh, em đã không còn là em. Em biết thẹn khi giữa phố “chóp chép” ăn quà và bờ má thường như có ai đốt lửa. Bao giờ em cũng cảm giác như có ánh mắt anh dõi theo bước em đi.

Biết yêu, em biết hạnh phúc khi nhớ về một người, biết tim mình rộn ràng khi thấy anh đâu đây. Và biết yêu, em mắt ướt, thẫn thờ khi trông theo bóng anh bước lên chuyến tàu đi học xa mà em không nói được gì.

Và cả anh của ngày hôm qua nữa, có khác chi em. Tiếng yêu cứ lần khần mãi không bật ra thành lời. Hình như chữ yêu nghe tội lỗi đầy mình và nghe như yêu rồi thì không cách gì mà hàn gắn nhau lại. Có buồn cười không cả anh và em chỉ vì không dám nói ra lời thương mà thành lỡ nhịp…

* Ảnh minh họa: internet

CAO VĨ NHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…