Thơ dự thi của Trần Kế Hoàn

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Gặp con ngoài đảo Trường Sa

(Cho một bà mẹ ra Trường Sa thăm con là chiến sĩ Hải quân)

Ngả vào vồng ngực Trường Sa
Bao nhiêu cuồn cuộn trong da thịt này
Ôm con đâu sóng mà say
Dập dồn run cả vòng tay quê mình.
Tựa vào vai đảo bình minh
Quả tim thình thịch phía hình hài con
Mẹ sinh giọt máu nước non
Hai mươi năm trước mỏi mòn là đây
Vững vàng ở Song Tử Tây
Thấy trong vạm vỡ ngấm đầy tin yêu
Bóng con trai rợp xuống chiều
Mắt cười mẹ mở ra nhiều ban mai
Vượt qua một hải trình dài
Ôm con…
Mẹ lớn cao ngoài nước non…

28.5.2025

 

Tìm trong sắc áo blouse

(Kính tặng những thầy thuốc Quân y viện 175 công tác ở huyện đảo Trường Sa)

Một bác sĩ phụ trách cả mấy khoa
Đảo ít người nên thừa sóng gió
Cột mốc chủ quyền quốc kỳ thắm đỏ

Màu áo blouse sáng phía đảo xa

Yêu biển quê mình, hồi môn của ông cha
Có con sóng bị thương cũng cần thăm khám
Bám biển giữ quê, bác ngư dân tai nạn…

Kẻ cướp rình mò biển cũng lúc ốm đau

Bốc thuốc kê đơn cho cả mai sau
Cũng tiêm vắc-xin, dõi tiếng cười khoa sản
Thêm một công dân, là thêm nguồn sáng

Đón tiếng khóc chào đời cho non nước sinh sôi…

Trong ống nghe tiếng tim biển sục sôi
Nhiệt kế mách thân nhiệt từng hòn đảo
Những kíp trực, hội chẩn nơi dông bão
Tìm thấy mình trong sắc áo blouse.

7.2024

TRẦN KẾ HOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất