My Tiên

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Bạch thiên hương

Bừng lên từ mắt môi lời yêu dấu
Em ngại ngùng rút bàn tay khỏi ngực anh
Chạm vào đám mây thu mình giữa trời

Ký ức xanh

Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh

Sen

Ủ trong bùn đen một hình hài trong trắng
Cỏ nhỏ xuống giọt tinh khiết
Nắng nhỏ xuống giọt ấm áp
Cánh đồng nhỏ xuống giọt ban mai

Khoảng cách của biển

Những con thuyền neo mình theo sóng
Em lênh đênh theo hồi ức về anh
Bỗng chốc biến mất như cánh én lạc người tình
Sóng khản giọng thét gào
Nhưng em không tìm thấy em vừa cất tiếng

Vết sẹo hình hoa hồng

Nàng đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng ngồi xuống, tay gác hờ trên mép cửa, một bên vai nhô lên, lưng và eo tạo thành một đường cong mềm mại.

Hoa giấy

Giàn hoa giấy phục sinh mùa xuân
Cánh hồng run rẩy nụ hôn đầu trong gió
Và anh vẫn đang nghiêng nghiêng ở đó
Tạc lời yêu thương

Cho những thắm xanh

Hàng cây mọc ra từ chân mây
Chảy xuống mái trường những dải lụa xanh mê miết

Ký ức hoa đậu biếc

Anh luôn đến khi những nụ đậu biếc đã khô
Gương mặt xanh đã khép vào lòng đêm mãi mãi

Bông cải nhỏ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mẹ ơi bông cải nhỏ Có chiếc mỏ thật xinh Như chú vịt đớp bèo Bông cải xinh đớp nắng Khi trời chưa bật nắng Bông cải bơi trong sương Lắc lư chiếc cổ dài Uống no nê nước

Chú gà con

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Chú gà con bé xinh Tròn vo như quả quýt Chạy lon ton bên mẹ Nửa bước cũng không xa Đôi chân vướng sợi rơm Ngã lăn tròn ra đất Ôi mẹ đâu mất rồi Gà con kêu “

Những vì sao

(VNBĐ – Văn trẻ). Đó là những đêm hè ấu thơ Tôi nghe mẹ kể về những vì sao di cư Và tôi cố học cách lưu giữ kí ức của ánh sáng Trong đôi mắt Nảy mầm những ước mơ Trên mái nhà ngói

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Bạch thiên hương

Bừng lên từ mắt môi lời yêu dấu
Em ngại ngùng rút bàn tay khỏi ngực anh
Chạm vào đám mây thu mình giữa trời

Ký ức xanh

Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh

Sen

Ủ trong bùn đen một hình hài trong trắng
Cỏ nhỏ xuống giọt tinh khiết
Nắng nhỏ xuống giọt ấm áp
Cánh đồng nhỏ xuống giọt ban mai

Khoảng cách của biển

Những con thuyền neo mình theo sóng
Em lênh đênh theo hồi ức về anh
Bỗng chốc biến mất như cánh én lạc người tình
Sóng khản giọng thét gào
Nhưng em không tìm thấy em vừa cất tiếng

Vết sẹo hình hoa hồng

Nàng đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng ngồi xuống, tay gác hờ trên mép cửa, một bên vai nhô lên, lưng và eo tạo thành một đường cong mềm mại.

Hoa giấy

Giàn hoa giấy phục sinh mùa xuân
Cánh hồng run rẩy nụ hôn đầu trong gió
Và anh vẫn đang nghiêng nghiêng ở đó
Tạc lời yêu thương

Cho những thắm xanh

Hàng cây mọc ra từ chân mây
Chảy xuống mái trường những dải lụa xanh mê miết

Ký ức hoa đậu biếc

Anh luôn đến khi những nụ đậu biếc đã khô
Gương mặt xanh đã khép vào lòng đêm mãi mãi

Bông cải nhỏ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mẹ ơi bông cải nhỏ Có chiếc mỏ thật xinh Như chú vịt đớp bèo Bông cải xinh đớp nắng Khi trời chưa bật nắng Bông cải bơi trong sương Lắc lư chiếc cổ dài Uống no nê nước

Chú gà con

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Chú gà con bé xinh Tròn vo như quả quýt Chạy lon ton bên mẹ Nửa bước cũng không xa Đôi chân vướng sợi rơm Ngã lăn tròn ra đất Ôi mẹ đâu mất rồi Gà con kêu “

Những vì sao

(VNBĐ – Văn trẻ). Đó là những đêm hè ấu thơ Tôi nghe mẹ kể về những vì sao di cư Và tôi cố học cách lưu giữ kí ức của ánh sáng Trong đôi mắt Nảy mầm những ước mơ Trên mái nhà ngói