Đếm

(VNBĐ – Văn trẻ). Em đếm từng sợi dây chằng chéo
Để hiểu được anh
Em đếm từng viên gạch thẳng hàng
Để thôi nghĩ đến anh

Em đếm tất cả những gì còn lại
Cột đèn đã tắt
Quán khuya đã đóng
Thành phố trốn vào cơn ngái ngủ
Chỉ còn những biển led thuộc làu bóng tối.

Em đếm từng khoảnh khắc trôi đi
Đếm từng nhịp thở
Vò nát trái tim để chườm lên tuyệt vọng
Đếm cạn từng nhớ quên
Đáy ly cà phê đã khô
Nhưng vành môi vẫn đắng

Anh vẫn ở đó
Xiết cổ niềm tin
Và em cố chấp
Đếm.

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…

Bay

Giờ chỉ còn em thôi
Trong giấc mơ chỉ gió
Khi đã tạnh hết những bóng người
Em bay từ cửa sổ

Hành tinh bụi

Hành tinh bụi! Hành tinh bụi! 
Khi gió lên em chỉ có một mình
Khi em vờn quanh chòm râu quai nón của anh

Trôi qua ngày cũ

Con sông vẫn mênh mông chảy về cửa biển, một dòng trôi lờ lững ngang qua biết bao nhiêu bờ bãi, làng xóm, mỗi nơi kể về những phận người khác nhau…