Đếm

(VNBĐ – Văn trẻ). Em đếm từng sợi dây chằng chéo
Để hiểu được anh
Em đếm từng viên gạch thẳng hàng
Để thôi nghĩ đến anh

Em đếm tất cả những gì còn lại
Cột đèn đã tắt
Quán khuya đã đóng
Thành phố trốn vào cơn ngái ngủ
Chỉ còn những biển led thuộc làu bóng tối.

Em đếm từng khoảnh khắc trôi đi
Đếm từng nhịp thở
Vò nát trái tim để chườm lên tuyệt vọng
Đếm cạn từng nhớ quên
Đáy ly cà phê đã khô
Nhưng vành môi vẫn đắng

Anh vẫn ở đó
Xiết cổ niềm tin
Và em cố chấp
Đếm.

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…

Sen

Ủ trong bùn đen hình hài mơ mộng
Cỏ nhỏ giọt tinh khiết
Nắng nhỏ giọt vàng ấm
Cánh đồng nhỏ giọt bao dung

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…