Khoảng cách của biển

(VNBĐ – Văn trẻ). Những con thuyền neo mình theo sóng
Em lênh đênh theo hồi ức về anh
Bỗng chốc biến mất như cánh én lạc người tình
Sóng khản giọng thét gào
Nhưng em không tìm thấy em vừa cất tiếng

Có phải anh đã xé nhỏ từng mạch máu li ti của biển
Để dệt nên tấm thảm đỏ ối hoàng hôn
Cưới em bằng vô vàn niềm đau anh có
Nhưng em chưa từng thấy mình tồn tại
Ở bất cứ nơi đâu!

Có phải anh đã gom từng giọt sương trên cát
Để xoa dịu vị mặn chát của biển xanh
Con quạ đã chết khát bên vũng nước mắt của mình
Khóc cạn mình để uống

Dẫu mặt biển có mặn, có phủ đầy dấu son nồng cháy
Vẫn không gặp nhau trong từng ý nghĩ sóng trào
Dẫu anh vượt qua những ý tưởng điên rồ, anh có
Chắc gì ta đã thấy nhau…

MY TIÊN

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người núi Mơ hồ Lỗ

Trong gian nhà chật hẹp, mưa hò dô kéo lắc lư mái tôn cũ kĩ. Như bao người già, bà Nhạn không ngủ được. Bà nằm đếm nhịp tim mình…

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…