Vết sẹo hình hoa hồng

(VNBĐ – Văn trẻ). Nàng đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng ngồi xuống, tay gác hờ trên mép cửa, một bên vai nhô lên, lưng và eo tạo thành một đường cong mềm mại. Nàng từ từ cởi cúc áo, chiếc áo dần tách ra đôi bên, buông xuống hông, rơi xuống đất. Nắng mai soi một bên má lan xuống một bên vai, làm những sợi lông tơ sáng lên lấp lánh, những hạt bụi li ti tinh khiết đậu lại trên da nàng. Tấm lưng nàng mượt mà không nếp gấp, cánh tay tròn và bờ vai xuôi nhỏ nhắn, luôn khiến người ta có cảm giác muốn ôm ấp và gìn giữ. Mái tóc búi cao hờ hững, rơi tự do vài sợi tóc xuống cổ, nằm chểnh mảng. Từ gáy chảy xuống một đường sống lưng như khe suối giữa đồi, một vùng da thịt tạo nên một cảm giác mát xanh khiến người ta muốn trôi miên man. Anh không thấy gương mặt nàng, nhưng có thể hình dung nàng đang nhìn về phía bầu trời đầy nắng, một tiếng chim bất chợt hót vang, nàng mỉm cười. Anh nhận ra nụ cười khi thấy một sợi tóc mai bay lên rồi nằm xuống trên má nàng. Nàng có thói quen tắm nắng vào mỗi sáng, và đó là thời khắc nàng thánh thiện, trong trẻo nhất. Nàng đẹp đến nỗi lòng anh bất động, chỉ muốn ngồi im để ngắm nàng, sợ sự lên tiếng hoặc bất cứ cử động nào của anh cũng làm nàng tan biến.

Anh bắt đầu vẽ, nắng vẫn ấm êm trong không khí, anh phải bắt lấy từng hạt nắng tinh khôi ấy, trên da nàng. Lòng anh như được tẩy xóa hết mọi muộn phiền, chỉ còn một tình yêu nguyên sơ, thuần khiết nhất. Anh ngắm nàng, xúc động muốn run lên vì hạnh phúc. Anh trôi theo từng đường nét mỏng manh bên cửa sổ, anh thổn thức và thôi thúc, sợ cảnh tượng lộng lẫy kia biến mất, sợ nàng sẽ tỉnh cơn say buổi sáng hoặc phát hiện ra anh đang làm cái điều trái khoáy. Nàng sẽ ngượng ngập mà mất hồn nhiên. Tiếng chim hót vang động lần thứ hai làm nàng hơi giật mình, nàng nhìn theo âm thanh vừa vụt qua ấy. Không một sợi tóc mai nào cử động trên má nàng. Nét vẽ của anh càng gấp rút, như linh cảm trước một điều gì khủng khiếp. Anh toát mồ hôi. Bàn tay anh bắt đầu sợ hãi. Anh ngắm như nuốt lấy nàng. Nàng vẫn an nhiên, bình lặng. Tiếng hót từ bên kia khu rừng lại tiếp tục vang lên, một loài chim quái đản trước giờ anh chưa từng biết, tiếng hót của nó thảm thiết, nhuộm ban mai trong trẻo trong một nỗi buồn vừa âm u vừa tươi mới lạ lùng. Anh vẽ trong sự hứng khởi tràn đầy, mắt anh rực sáng, đôi tay anh rực sáng, khắp người anh rực sáng. Bỗng nhiên nàng đứng dậy, một chân nàng đặt lên cửa sổ, một chân nữa đặt lên bệ cửa. Và nàng rơi xuống…

Anh ùa tới như cơn lốc, kinh hoàng nhìn xuống khoảng đất ngoài cửa sổ. Mắt anh muốn nổ tung vì hoảng loạn. Anh không thấy nàng đâu cả. Không một dấu vết hay sự xáo trộn nào từ không gian, trước đó và sau đó vài giây. Không gì cả…

Anh thất thần điên đảo, đổ sụp xuống sàn nhà. Ngó qua bức tranh cũng không có nàng, chỉ có những sắc màu li ti ánh lên thành một luồng sáng lấp lánh, giống như dải nắng chảy qua bức tranh. Nắng tràn lên người anh nhòa đi trong ánh sáng.

Tỉnh dậy, mở mắt, anh thấy chiếc áo nàng rơi dưới đất, bên dưới ô cửa…

***

Nàng đến từ sau lưng nâng anh dậy.

– Em đã ở đâu?

– Em ở ngoài vườn bắt sâu cho hoa.

Nàng cầm lên chiếc lá có một con sâu bé tí, mắt nàng ngập tràn khoái chí. Nàng hí hửng khoe:

– Em hết sợ sâu rồi anh!

– Vậy là em không sợ nữa phải không? Em sẽ không đi nữa phải không?

– Em ở đây thôi! Chăm sóc vườn hoa cho anh!

Nàng cười thật ấm áp và hiền lành. Anh ôm nàng vào lòng, siết chặt bờ vai nhỏ, hít thật sâu vai thơm để chắc chắn nàng tồn tại. Nàng đứng dậy cắm mấy bông hoa hái ngoài vườn vào ly nước trắng, nhắc anh dùng điểm tâm sáng là mấy chiếc bánh nàng làm từ quả bí xanh, chúng có màu trắng thuần khiết như tình yêu của nàng. Nàng đỡ anh ngồi lên ghế rồi ra vườn. Dáng nàng nhỏ bé hòa trong những giàn lá xanh, hoa cỏ quấn quýt bên chân nàng. Với anh, đó là một bức tranh hoàn mỹ nhất. Nàng trồng thêm bảy gốc hoa hồng, sau cơn mưa bão tháng trước, vườn hồng đã xơ xác, hoa đã lụi tàn. Cũng trong cơn mưa bão ấy, anh lao ra vườn che chắn cho mấy giàn bí, mấy bụi hoa, cuối cùng anh bị ngã, và nằm ngoài mưa bão cho tới sáng. Khi mang anh vào nhà, người ta tưởng anh đã sắp chết vì lạnh, gương mặt tím tái và bàn tay rách nát tứa máu vì gai. Anh bị sốt mấy đêm liền và sau đó anh không tự ngồi dậy ra vườn được nữa. Thương anh, nàng mang ước vọng gởi gắm vào mấy chậu hoa. Hy vọng ngày hoa nở, cũng là ngày anh có thể tự mình bước chân ra vườn ngắm những bông hoa đầu tiên, tái sinh sau mưa bão. Những chậu hoa vẫn đâm chồi tươi xanh mỗi ngày, trời mùa xuân ấm áp càng giúp hoa căng tràn sức sống. Mỗi ngày, nàng hạnh phúc khi ra khu vườn ngắm những chồi non đang dần dần bung vỏ, lớn dậy. Tình yêu trong lòng nàng cũng lớn theo. Và nàng khẽ khàng vào nhà để ngắm anh. Anh vẫn miệt mài bên cuốn sổ của mình, thi thoảng lấy ống hít đưa lên mũi vài cái rồi đặt xuống, mắt vẫn không rời trang giấy. Những trang giấy cũ kỹ anh lưu giữ bóng hình nàng, những bài thơ anh viết cho nàng, anh nâng niu như vật báu. Nàng lặng lẽ ngồi xuống bậu cửa ngắm anh. Dáng anh cao khẳng khiu, hiu hắt. Gương mặt anh có những đường nét sắc mạnh, mũi thẳng làm gương mặt nâng cao hơn, anh có vẻ đẹp cứng cỏi và trơ trọi. Giống như cây khô chết trong rừng già. Khi anh chăm chú với ký ức, bụi trắng mơ màng phủ quanh anh. Nàng thấy anh cô đơn, một nỗi cô đơn thấu suốt một hình hài khum khum gầy ốm. Nàng thương anh, như thương con mình. Nàng muốn làm gì đó cho anh, như tiền kiếp định sẵn, như con tim khao khát điều nó muốn. Nàng không hiểu và không cần lý giải. Chỉ muốn mang cho anh niềm vui, cho mắt anh ngắm thêm những sắc màu tươi mới. Dù cho anh đã hoàn toàn lạnh lẽo trong hai gam màu đen trắng. Dù cho sự bình thản của anh đôi khi làm nàng đau nhói, lạnh buốt.

Nàng là vô hình, chỉ có ký ức là hiện hữu.

Có tới bảy chậu hoa chết trong một buổi sáng. Nàng thảng thốt và đau đớn. Chúng bình lặng và bình thường cho tới khi xuất hiện một chiếc lá úa, nàng phát hiện ra gốc chúng đã thối rữa. Chúng chết từ lâu mà nàng không hay biết. Cái chết luôn đến âm thầm và đột ngột như vậy. Nàng sợ. Vội chạy vào nhà, thấy anh vẫn ngồi yên vị bình thản trong khối lu mờ hư ảo. Nàng muốn ngồi mãi ở đó, không đi đâu nữa hết. Nàng sợ sẽ không còn thấy hơi thở của anh trong làn bụi tinh khôi ấy. Trên chiếc giường lưu cữu, không còn bóng dáng gầy trầm tư, khắc khoải.

Anh chợt gọi tên nàng, tiếng kêu thảng thốt, xé tâm can. Nàng vụt dậy đến bên anh, anh ghì chặt vai nàng đau nhói muốn bật máu. Mắt anh nhìn nàng như kiếm tìm, như ngấu nghiến, như thiêu đốt. Đôi mắt đỏ rực vì nước mắt. Rồi những ngón tay lơi dần, một giọt nước chảy xuống. Anh lịm dần trong giấc mơ.

***

Sáng hôm ấy, khi khoác áo lên lưng anh, gài lại cúc, nàng phát hiện trước ngực anh có một vết sẹo đỏ rực, qua hình phản chiếu trong gương. Vết sẹo to như những đầu ngón tay chụm lại, phồng lên, đỏ rực như bông hoa hồng. Một vết sẹo đẹp lạ lùng và bi thảm khiến nàng giật mình. Vết sẹo như chìm vào máu tim, luôn cựa quậy theo từng nhịp thở, mỗi khi anh xúc động, vết sẹo ấy lại rung lên, bên cạnh ký ức hạnh phúc, là sự đớn đau dội ra từ lồng ngực. Nhiều năm trước anh gặp phải tai nạn, một tảng đá nhọn đâm vào ngực, vào chân vào đầu và anh cũng không còn vẽ được. Cái tên của anh chàng họa sĩ tài năng cũng đã biến mất từ đó trong giới nghệ thuật. Anh đã đến sống một mình trong ngôi nhà bên vách núi và chìm trong những ám ảnh quá khứ, những hồi ức chắp nối, và cả ác mộng… Nàng hình dung ra nỗi đau mà anh chịu đựng, nó bao gồm cả nỗi đau của nàng, nỗi đau mang hình vết sẹo, luôn chảy máu mỗi khi tim anh thổn thức. Nàng khóc.

Minh họa: Nguyễn Chơn Hiền

Đêm ấy trăng sáng, lá cây lấp loáng và sương đêm ngời lên như cất tiếng nói. Nàng âm thầm bước vào khu vườn của anh như mọi ngày, càng lúc càng can đảm hơn. Nàng đã vượt qua mọi nỗi sợ của chính mình và mặc kệ mọi rào cản khác. Nàng đến bên những bông hoa, sắp xếp từng chiếc chậu, cắt tỉa từng chiếc cành nhỏ, vặt từng cánh úa, ánh sáng rực rỡ nấp thẳm sâu dưới vòng xoáy bí ẩn của hoa hồng khiến nàng mẩn mê say đắm. Màu sắc xinh đẹp ấy xoa dịu mọi sự khiếm khuyết trên thân thể và gương mặt xấu xí của nàng. Chỉ khi đối diện với hoa, nàng mới thực sự nhìn thấy vẻ đẹp của mình. Hôm nay, có thêm nhiều bông hoa gục chết dưới ánh trăng làm nàng vô cùng buồn bã.

Bỗng như có cảm giác nhè nhẹ lan đều khắp tấm lưng, ánh sáng sỗ sàng của trăng khiến nàng cảm thấy mình như chẳng còn gì che chắn, có một đường nét mỏng mảnh nào đó di chuyển êm ái trên da và luồn sâu vào thân thể. Từng tế bào bỗng tinh khiết như sương mai, cảm giác ấm áp chảy dài từ gáy xuống vai lướt qua cánh tay êm ái, nàng thấy mình như bị thấu suốt, bị hút cạn bởi những va chạm vừa vô hình vừa hiện hữu. Thì ra anh đang vẽ nàng. Đột nhiên, một cách bất ngờ và đầy thô bạo, anh vụt tới ôm nàng như ôm một áng mây, vơ vét tham lam như mây chực chờ tan biến. Anh nâng niu và sở hữu nàng bằng tất cả sự cô độc của anh, nỗi đau giấu kín của anh, đam mê bất tận của anh. Nàng quên hết bản thân mình, quên cả việc phải ẩn nấp và lẩn trốn, chiếc cổ vươn dài và tấm lưng bẻ cong trên mặt đất, ánh trăng tha hồ chảy lênh láng trên bầu ngực, trên bụng, trên gương mặt nàng… Vết sẹo hoa hồng rực nở, run lên, co giật.

Trong tận cùng lãng quên và ngây ngất, anh bỗng hét lên và đẩy nàng ngã xuống, tiếng hét và nét mặt kinh hãi của anh làm nàng tủi nhục và đau đớn. Tiếng hét đã xô nàng xuống vực mãi mãi…

***

Anh đã dần hồi sinh. Cũng là lúc thần trí đã dần tỉnh táo. Anh thấy đôi chân mình mạnh mẽ hơn, khi chạm vào đất, chúng có thể bám được, và những chiếc xương đã bớt rệu rạo. Anh có thể đi vài bước, anh có thể đến bên bậu cửa, ra thăm vườn. Khu vườn im ắng kỳ lạ, từng ngọn cây, khóm cỏ được chăm chút tựa như mái tóc trên đầu thiếu nữ. Nước đã tràn ứ trên ngọn lá, mọi thứ đã được tưới mát mỗi ngày. Một mùi hương hoa hồng dìu dịu, mỏng mảnh, chừng như sắp đứt trong không khí. Khu vườn của anh từ lâu đã không còn hoa hồng, sao lại có mùi hương quyến dụ ấy nơi đây. Đất ướt và êm, anh có thể tự mình đi ra vườn, mùi hương dẫn dắt càng thôi thúc. Anh nhớ nàng. Có phải là nàng đã trở lại. Có phải nàng vẫn luôn yêu anh. Mùi hương càng lúc càng rõ ràng như một sợi chỉ mỏng mắc qua từng giàn lá. Anh đi theo sự dẫn dắt mong manh, đến nơi cuối khu vườn, cũng là nơi ngay phía bên dưới cửa sổ của anh. Trong những bụi gai nhỏ, anh đã tìm thấy nàng, không lộng lẫy và tươi sáng như giấc mơ. Một người đàn bà nằm bất động, gương mặt đầy sẹo, tóc tai rũ rượi, áo rách, da sạm đầy những vết đồi mồi, bàn tay thô cứng và nhiều vẩy nến, lưng hơi gù và đầu gối nhăn nheo, nứt nẻ. Như một con mèo già lang thang, người đàn bà nằm chết đáng sợ và thảm thương. Và sự thật hiện hữu tàn nhẫn như những vết cứa. Nàng yêu anh và anh yêu ký ức của riêng mình.

Anh ôm vợ mình vào lòng, lần đầu tiên anh trông thấy những vết sẹo trên mặt của vợ, vừa khít với vết sẹo trên ngực anh. Trong khu vườn tất cả những bông hoa đều lụi chết, chỉ có những vết sẹo đỏ rực im lặng tỏa hương…

MY TIÊN

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang