Sen

(VNBĐ – Văn trẻ). Ủ trong bùn đen một hình hài trong trắng
Cỏ nhỏ xuống giọt tinh khiết
Nắng nhỏ xuống giọt ấm áp
Cánh đồng nhỏ xuống giọt ban mai
Những con sông dài nhỏ xuống giọt bao dung
Tinh chế mùi hương – em xoa dịu mọi nỗi lòng
Giữa mùa nắng phơi đầy nghiệt ngã

Tỏa ra giữa thảm trắng lưng trần
Con sông trôi miên man những chòm mây rơi
Ngơ ngác bốn mùa
Nhụy vàng e ấp tỏ bày tình yêu
Trên làn tóc gió phiêu diêu
Vẻ đẹp em kết từ muôn điều tha thứ

Hoàng hôn vẫn say khướt bên kia đồi
Những đôi môi ánh sáng khép hờ buông tiếng thở
Sóng gợn lung linh dệt trăng non trên tơ lụa
Em thẫn thờ rơi cánh trắng nhớ thương

Có chàng trai mùa hạ đi qua đây gửi lại mặt trời
Em ôm xiết bằng hương trinh đồng nội
Chiết từ đôi môi lời chưa nói
Nở giữa mênh mông xao xuyến nụ hôn đầu…

MY TIÊN

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang