Mưa

(VNBĐ – Văn trẻ). Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Có những ngày mưa chợt thức trong tôi
Trời cuộn dâng những bàn tay lạc lối
Mưa buông lơi biết bao lời chưa nói
Cây cong mình uống cạn mật trên môi

Có những ngày mưa đã bỏ quên tôi
Trên vỉa hè những bàn chân bước vội
Trong đôi mắt không một lối kiếm tìm
Trong ngõ cụt một bóng tối lặng im

Khắp những ngày mưa biệt tích bốn mùa
Như cây cao chưa một ngày lộng gió
Quả chín buồn tự rụng xuống bơ vơ
Dấu chim di lạc bước chửa kịp về…

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…