Thơ

Tự nhủ

Hãy tốt khi mình có thể
trong sáng như là trẻ thơ

Chợ chiều

Trái chua bày giữa chợ chiều
người thanh khách tục cũng liều gửi trao
thương ai ngày tháng hư hao
bao nhiêu da thịt lặn vào dáng con

Mùa hương khát gió

Trăng khỏa thiền trên đá
Mây giũ chiều ghé thăm.
Thoảng mùi hương khát gió…
Nguyên sơ ơi, giọt rằm.

Mim mỉm hạ hương

Bông vàng dợn đối ánh trăng
Gió đưa gió đẩy dung dăng rắn rồng
Nụ rượn trái nõn bế bồng
Trái cong lấp ló ngẩng trông mây dời.

Một chút dân gian

Ơ kìa con Cám lên ngôi
Tấm trong veo đã chết rồi… thực – mơ?
Lý Thông vẫn cứ ỡm ờ
Thạch Sanh ơi, lại nương nhờ gốc cây?

Thơ dự thi của Đặng Văn Thắng

Về Hoài Nhơn nghe nồng nàn hương cói
Hoài niệm về những bàn tay.
Hàng trăm năm
Giấc nồng say
Cói vẫn chung tình phận người dệt cói.

Thơ dự thi của Nguyễn Đức Hưng

nắng Hoài Nhơn treo đủng đỉnh ở trên đầu
biển thật thà xanh như triệu năm thủa trước
khi chưa dối gian
khi chưa mất được

Em yêu mùa hè

Em yêu mùa hè
Có hoa phượng vĩ
Từng chùm thủ thỉ
Thắp lửa sân trường

Đi…

Thong dong xuống bể, lên nguồn
Thuyền đi bằng buồm no gió.
Cả ngày đứng yên trong lọ
Bông hoa đi bằng làn hương.

Long bong sóng vỗ

Long bong sóng vỗ
Theo những thân tàu
Sóng ơi, hãy kể
Bạn đi về đâu?

Khúc ru ngày về

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi nhóm bếp lá dừa Thấy trong ngọn lửa chợt thừa nỗi đau Củi khô ướt trận mưa rào Khói đùn cay mắt bay vào lặng im. Ngõ quê nghe gió qua thềm Mẹ ngồi tựa cửa làm nên cuộc

Sen

Ủ trong bùn đen hình hài mơ mộng
Cỏ nhỏ giọt tinh khiết
Nắng nhỏ giọt vàng ấm
Cánh đồng nhỏ giọt bao dung

Côn Đảo

Côn Đảo
Núi vượt lên từ biển
Mùa hè trên tấm toan xanh
Hoa điệp vàng thả những ngôi sao không lặn

Ở Côn Đảo

Ở Côn Đảo 
nhiều cây xanh 
nhiều cây di sản 
chứng nhân trăm năm dâu bể 

Tự nhủ

Hãy tốt khi mình có thể
trong sáng như là trẻ thơ

Chợ chiều

Trái chua bày giữa chợ chiều
người thanh khách tục cũng liều gửi trao
thương ai ngày tháng hư hao
bao nhiêu da thịt lặn vào dáng con

Mùa hương khát gió

Trăng khỏa thiền trên đá
Mây giũ chiều ghé thăm.
Thoảng mùi hương khát gió…
Nguyên sơ ơi, giọt rằm.

Mim mỉm hạ hương

Bông vàng dợn đối ánh trăng
Gió đưa gió đẩy dung dăng rắn rồng
Nụ rượn trái nõn bế bồng
Trái cong lấp ló ngẩng trông mây dời.

Một chút dân gian

Ơ kìa con Cám lên ngôi
Tấm trong veo đã chết rồi… thực – mơ?
Lý Thông vẫn cứ ỡm ờ
Thạch Sanh ơi, lại nương nhờ gốc cây?

Thơ dự thi của Đặng Văn Thắng

Về Hoài Nhơn nghe nồng nàn hương cói
Hoài niệm về những bàn tay.
Hàng trăm năm
Giấc nồng say
Cói vẫn chung tình phận người dệt cói.

Thơ dự thi của Nguyễn Đức Hưng

nắng Hoài Nhơn treo đủng đỉnh ở trên đầu
biển thật thà xanh như triệu năm thủa trước
khi chưa dối gian
khi chưa mất được

Em yêu mùa hè

Em yêu mùa hè
Có hoa phượng vĩ
Từng chùm thủ thỉ
Thắp lửa sân trường

Đi…

Thong dong xuống bể, lên nguồn
Thuyền đi bằng buồm no gió.
Cả ngày đứng yên trong lọ
Bông hoa đi bằng làn hương.

Long bong sóng vỗ

Long bong sóng vỗ
Theo những thân tàu
Sóng ơi, hãy kể
Bạn đi về đâu?

Khúc ru ngày về

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi nhóm bếp lá dừa Thấy trong ngọn lửa chợt thừa nỗi đau Củi khô ướt trận mưa rào Khói đùn cay mắt bay vào lặng im. Ngõ quê nghe gió qua thềm Mẹ ngồi tựa cửa làm nên cuộc

Sen

Ủ trong bùn đen hình hài mơ mộng
Cỏ nhỏ giọt tinh khiết
Nắng nhỏ giọt vàng ấm
Cánh đồng nhỏ giọt bao dung

Côn Đảo

Côn Đảo
Núi vượt lên từ biển
Mùa hè trên tấm toan xanh
Hoa điệp vàng thả những ngôi sao không lặn

Ở Côn Đảo

Ở Côn Đảo 
nhiều cây xanh 
nhiều cây di sản 
chứng nhân trăm năm dâu bể