Thơ

Vấp bóng mình

Em bé bán vé số
ngày ngày lang thang qua ngôi trường cũ
ngoái nhìn hoa phượng nở
trắng sân

Thơ dự thi của Huỳnh Minh Tâm

Ngỡ đã rất lâu rồi, trong đêm tĩnh mịch,
Tôi mới nghe được âm thanh của những giọt nước mắt
Lăn trên đá – với nhịp điệu của nỗi đau và lòng bi mẫn,

Thơ dự thi của Trần Tú Nhi

Má ngồi đó
Bên cái giếng xây thuở con còn nhỏ
Thành vỡ xanh rêu
Lũ kiến đuổi nhau trên nền gạch nứt cũ

Giọt nước đi chơi

Thấy nắng vàng tươi đẹp
Nước bay lên trời cao
Chạm đến những vì sao
Kết thành làn mây trắng

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Cổ tự

Thả từng câu rêu mềm bậc đá
Trải lời chim thong thả nhịp non ngàn
Từng bóng nắng loang nỗi niềm cô tịch
Gió mười phương thơm thoảng phiến u lan.

Về phía rằm xuân

Người khách cuối cùng đã lên tàu rời ga
mang theo hành trang ấm
mưa đồng bằng ngấm lạnh
đêm cuối năm

Cọng rơm

Năm tháng về đâu hồn rơm rạ
Mãi đến tuổi già vẫn còn thơm
Tôi ra đời học bao điều lạ

Hỏi

Cùng bám rễ vào đất
Cành ra quả dâng đời
Sao trái ớt lại cay
Mà quả cam thì ngọt

Hãy như là chiếc lá

Hãy như là chiếc lá 
Tươi thắm trên cây đời
Nâng tầm cao bóng cả 
Xanh hết mình rồi rơi 

Nợ quê

Được sinh ra trên đời này là ta đã nợ quê rồi 
Nợ xứ sở kể từ khi mẹ cha ta có mặt 
Nợ ánh dương soi và nợ muôn loài trên mặt đất 
Nợ bao người và nợ cả đất nước quê hương 

Ầu ơ tháng Ba

Anh lại viết bài thơ tháng Ba
Tháng của mùa giáp hạt
Tháng con chim ri gầy khô mỏ
Tóc em khô quên cả dậy thì

Vấp bóng mình

Em bé bán vé số
ngày ngày lang thang qua ngôi trường cũ
ngoái nhìn hoa phượng nở
trắng sân

Thơ dự thi của Huỳnh Minh Tâm

Ngỡ đã rất lâu rồi, trong đêm tĩnh mịch,
Tôi mới nghe được âm thanh của những giọt nước mắt
Lăn trên đá – với nhịp điệu của nỗi đau và lòng bi mẫn,

Thơ dự thi của Trần Tú Nhi

Má ngồi đó
Bên cái giếng xây thuở con còn nhỏ
Thành vỡ xanh rêu
Lũ kiến đuổi nhau trên nền gạch nứt cũ

Giọt nước đi chơi

Thấy nắng vàng tươi đẹp
Nước bay lên trời cao
Chạm đến những vì sao
Kết thành làn mây trắng

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Cổ tự

Thả từng câu rêu mềm bậc đá
Trải lời chim thong thả nhịp non ngàn
Từng bóng nắng loang nỗi niềm cô tịch
Gió mười phương thơm thoảng phiến u lan.

Về phía rằm xuân

Người khách cuối cùng đã lên tàu rời ga
mang theo hành trang ấm
mưa đồng bằng ngấm lạnh
đêm cuối năm

Cọng rơm

Năm tháng về đâu hồn rơm rạ
Mãi đến tuổi già vẫn còn thơm
Tôi ra đời học bao điều lạ

Hỏi

Cùng bám rễ vào đất
Cành ra quả dâng đời
Sao trái ớt lại cay
Mà quả cam thì ngọt

Hãy như là chiếc lá

Hãy như là chiếc lá 
Tươi thắm trên cây đời
Nâng tầm cao bóng cả 
Xanh hết mình rồi rơi 

Nợ quê

Được sinh ra trên đời này là ta đã nợ quê rồi 
Nợ xứ sở kể từ khi mẹ cha ta có mặt 
Nợ ánh dương soi và nợ muôn loài trên mặt đất 
Nợ bao người và nợ cả đất nước quê hương 

Ầu ơ tháng Ba

Anh lại viết bài thơ tháng Ba
Tháng của mùa giáp hạt
Tháng con chim ri gầy khô mỏ
Tóc em khô quên cả dậy thì