Bay trên đồi dương liễu

(VNBĐ – Văn trẻ).

Một con đường mòn vắt ngang như sợi chỉ
Dáng mẹ trong sương trìu trĩu gánh lá khô

Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu
Cánh từ bi tím màu mê hoặc
Dây tơ hồng rũ xuống chiêm bao
Dưới tầng lá mục câu chuyện xưa còn ấm
Những ô lô cốt như mật ngữ của rừng
Đêm trường mẹ kể thuở nhà ta gánh gồng chạy giặc
Những nấm mộ giả và căn hầm dưới đất
Hạt cát viễn du nhuốm màu khói đạn bom

Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu
Cỏ ngời xanh giấc thiên cổ ông bà
Bóng chiều trôi từ vạn kiếp trước
Những vạt rừng trong sương vọng bài thơ nhân nghĩa
Ông tôi đã viết từ ruột gan mình
Tôi nghe bà đọc lại bằng đôi mắt bể dâu

Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu
Gió Lào như cô gái thô sơ chỉ nói lời chân thật
Ràn rạt gót chân bầy trẻ lớn lên từ lũng gió
Hồn nhiên dứa dại, xương rồng
Hương dủ dẻ sóng sánh ngực đồi khi mùa hè sắp cạn
Tiếng cười tựa tiếng sương rơi

Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu
Ròng ròng gió Bấc lạnh lưng trời
Tiếng chim “thương con xót ruột”, “thương con xót ruột”
Có còn rát lòng mẹ những mùa bạc nước mắt?
Anh tôi theo cánh chim về trời ly biệt
Từ bi se sắt tím giữa rừng thoai thoải nắng
Dặm thêm cho mùa chút nhớ hoang vu

Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu
Đôi chim cu gáy dạ thưa rừng chiều
Những người nằm xuống với mênh mông
Về đây, về đây nghe lá dương ru ngày ngày tháng tháng
Những vết sẹo liền từ giấc xanh vời vợi
Rừng xa vẫy gọi tuổi tên cội nguồn.

TRẦN VĂN THIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang