Hỗn loạn

(VNBĐ – Văn trẻ).

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê

im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

nhưng ta lại không im lặng được trước mình

linh hồn này nổi loạn
chúng vùng vẫy, dằn vặt, đớn đau

…buồn tênh, khổ ải

trong im lặng ta thấy nỗi đau xộc lên mắt mẹ
làm sao cầm lòng được
trong im lặng con ta đáng thương, thiếu thốn trăm bề
trong im lặng bạn bè ta kẻ cười người chê bằng những ngôn từ chính, tà lẫn lộn
trong im lặng ta thấy loài người khốn đốn

mọc lên như nhọt ung

giá là ngọn lửa sưởi ấm những trái tim đang tím bầm
gió Bấc làm đông máu kẻ lang thang vì rét
giá là chiếc bánh mì đêm nay rơi dưới chân em
một bữa no

thôi đừng sợ sệt

và giá như ta biết im lặng trước linh hồn mình.

LÊ NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…