Câu xường rám khói

(VNBĐ – Văn trẻ).

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Chiêng mường rung những cung sương
Thương câu xường gồ trên vai nhỏ
Anh là núi đá miên man ngày tháng
Chân đi mường Phàng
Mắt ở mường Pi

Nhịp Đuống em khua chảy về dòng sông hiền biếc
Bên góc bếp phớt hồng ánh lửa
Câu duyên em hát bừng rực chiều mây

Cọn nước quay quay
Khăn trắng xoay xoay
Anh là ngày xuân đậu nghiêng chạng bạng(*)
Chờ em…

NGUYÊN NHƯ

(*). Cây chạng bạng (họ dây leo – dựa trên câu chuyện bi tình của Nàng Ờm và chàng Bồng Hương.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…