Ảo giác

(VNBĐ – Văn trẻ).

Những hiện thực trộn lẫn vào nhau
Như hai màu hoa trên cùng cánh lá
Hương thơm loang vào đêm huyền ảo
Thôi miên trăng

Anh mơ thấy mình nằm xuống trên đồi
Cố nhai nuốt những hạt sao rệu rạo
Bao dung như bóng tối
Đáp lại mọi tiếng kêu giống nòi

Anh mơ thấy những người đàn bà đẹp
Chìa tay như hái những vì sao
Họ chờ đợi được rơi
Chết trong vòng tay anh ôm ấp
Trăng vỡ tan muôn nghìn mảnh trôi chấp chới

Nàng mơ thấy mình rơi
Gương mặt méo mó nụ cười
Một loài dơi vụt thoát khỏi bóng tối
Tấm lưng rỉ máu trước thềm ánh sáng

Trăng lật ngửa hiện thực trắng buốt
Nỗi đau bật sáng dưới giàn hương.

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…

Bay

Giờ chỉ còn em thôi
Trong giấc mơ chỉ gió
Khi đã tạnh hết những bóng người
Em bay từ cửa sổ

Hành tinh bụi

Hành tinh bụi! Hành tinh bụi! 
Khi gió lên em chỉ có một mình
Khi em vờn quanh chòm râu quai nón của anh

Trôi qua ngày cũ

Con sông vẫn mênh mông chảy về cửa biển, một dòng trôi lờ lững ngang qua biết bao nhiêu bờ bãi, làng xóm, mỗi nơi kể về những phận người khác nhau…