Phù điêu

(VNBĐ – Văn trẻ). Ai ký gởi vào bức phù điêu
tròn trịa hình hài thiếu nữ.
Những ngón tay xinh đang lả lướt tấm xuân thì
nồng nàn hoa cỏ.

Người thiếu nữ băng qua chập chùng đồi núi
Khoác gió lên vai và đội nắng trên đầu.
Gót nhỏ máu không thắng nổi trái tim nung bằng lửa.
Ông trời ích kỷ một cơn mưa?

Giữa không trung, con nắng ngừng đu đưa
Lá rời cành, chim về không còn tổ
Những loét lở uốn mình theo đêm vỡ
Mười tám, đôi mươi
rám đỏ tự bao giờ.

Nàng thấy,
Biết bao người đàn bà đi ngang cuộc đời làm gió nổi
Mặt trời hôn gò má đỏ hồng,
rồi tạc vào bức phù điêu
trái tim chằng chịt vết rỗ.

CHÂU ĐẶNG TRÀ MY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang