Một bài thơ xanh rêu

(VNBĐ – Văn trẻ).

Ai đã tắt hoàng hôn trong đôi mắt cánh đồng
Giàn giụa đêm trên lưng gió mơ hoang
Thôi quay về,
Bày cuộc nhớ với điêu linh ký ức
Rót một cốc mùa thu mang mang…

Khẽ nhón gót đi trên đỉnh gió
Một vệt mây trắng trượt ngang ngân hà
Như niềm cô độc cũng vừa chạng vạng
Xao xác tàu đêm lẻ một âm buồn

Đôi khi du mục qua đồi trăng tiền kiếp
Đôi khi nhặt mình dưới vực chữ lặng câm
Mắt đêm chong những kí tự ánh sáng
Trái tim tro tàn còn ấm lửa chiêm bao
Đợi hoa nắng nở trên bàn tay lạnh
Mặt ngày loang từng hồi chuông mỏng
Mùa hôn lên những phiến rêu trầm.

TRẦN VĂN THIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người núi Mơ hồ Lỗ

Trong gian nhà chật hẹp, mưa hò dô kéo lắc lư mái tôn cũ kĩ. Như bao người già, bà Nhạn không ngủ được. Bà nằm đếm nhịp tim mình…

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…