Anh nửa vời buông nửa vời quên, nhớ

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Trời trở mùa se lạnh nghe anh
Mưa quẩn quanh cùng nắng hanh mệt mỏi
Em chẳng thể như ngày xưa rắn rỏi
Buốt giá lòng, tim nhức nhối vì thương.

Hạnh phúc hợp tan bọt nước vô thường
Yêu thương ấy mong manh như làn gió
Anh nửa vời buông nửa vời quên, nhớ…
Nửa lưng chừng, nửa ào ạt yêu thương

Em nông nổi hanh hao về ngày cũ
Trách duyên xa, tình mỏng sớm úa màu
Trao chân thành, em nhận lại khổ đau
Ai biết được phía sau điều không thật?

NGỌC MẾN

(Trường THPT Quy Nhơn)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người núi Mơ hồ Lỗ

Trong gian nhà chật hẹp, mưa hò dô kéo lắc lư mái tôn cũ kĩ. Như bao người già, bà Nhạn không ngủ được. Bà nằm đếm nhịp tim mình…

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…