Vu vơ Ninh Bình

(VNBĐ – Thơ).

Từ Đàng Trong phía xa xăm
tôi hành hương hướng ngàn năm xa mờ

dọc đường lau đứng làm cờ
vẫy chào thân ái bên bờ Hoa Lư

bao nhiêu hưng phế, dường như
thản nhiên, cỏ vẫn xanh tươi lạ kỳ

núi. mây. đá. nước lầm lì
và, thêm em nữa, gì gì cũng… xưa

chiêng Mường đổ trước cơn mưa
bàn chân rơm rạ kịp đưa sang đò

vội vàng chưa nhận và cho
chèo thôi. tiếc một hẹn hò Cúc Phương.

TRẦN VIẾT DŨNG

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…