Về thăm mẹ ngày giãn cách

(VNBĐ – Thơ). 

Lặng nhìn mẹ ở đằng xa
muốn ôm vai mẹ nhưng mà…
đành thôi!

Đường về
chẳng ngại xa xôi
chỉ lo giãn cách
lỡ rồi… thì sao!

Con về
lớ xớ bờ rào
biết mẹ còn khỏe
con chào, rồi đi!

Cuối chiều
một cánh chim di
cay cay sống mũi
nói gì hôm nay!

Cách nhau chỉ mấy sải tay
về nhà thăm mẹ
rồi quay về… buồn!

VĨNH TUY

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…

Đuôi Xanh

Trận mưa đầu mùa ầm ào trút xuống thoáng chốc đã ngớt hạt. Trăng khẽ khàng đu đưa, tràn qua cửa sổ một vũng lỏng lảnh. Nàng khoác chiếc váy mỏng, tóc buông xõa…