Về Phù Cát

(VNBĐ – Thơ).  Anh có về Phù Cát với em không?
Về với ruộng đồng dập dờn sóng lúa
Về với con kênh êm mềm dải lụa
Với cánh cò điểm trắng đồng xanh

Về Phù Cát quê mình nhé anh
Hương ổi sẻ thơm lừng vách núi
Nàng Tô Thị bồng con đứng đợi
Ngàn năm sau mỏi mắt chờ chồng

Anh nhớ về chứ đừng để em trông
Tiếng gà ban trưa hồn quê da diết lắm
Điệu Bài chòi hò lơ nghe sâu thẳm
Nghĩa ân tình chan chứa đến mà thương

Về để rộn ràng với lễ hội cá Ông
Vị quê hương mắm cua đồng bún rạm
Gạo Đồng Văn còn thơm mùi cám
Ấm áp hiền hòa, những đứa con xa

Về miền tịnh nghe chuông chùa ngân nga
Lần chuỗi hạt, nghe kinh sám hối
Tâm thức vọng về ăn năn sớm tối
Ca dao quê nhà, nghĩa mẹ công cha

Mình cùng nhau về Phù Cát anh nha
Ngược xuống Đề Gi ngắm trời và biển
Sóng vờn chân mây thuyền xa ẩn hiện
Đẹp lắm quê mình, Phù Cát thân yêu.

PHAN PHƯƠNG LOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…