Tự tình Đắk Tra

(VNBĐ – Văn trẻ).

Đắk Tra say!
Vít rượu cần cong như đôi gò má thắm
Anh xé cánh gió đại ngàn
Em vạch lá rừng cho mây giăng thành nỗi nhớ
… tìm nhau.

Đắk Tra nhớ!
Đêm dòng Côn ngâm mình bên ngực đồi u tịch
Đắk Tra mơ…
hơi men bừng chót lưỡi nồng cay
Tay gọn trong tay
Hai mươi bốn ghè rượu thơm đã vốc kiệt cùng giọt tình cuối
cho men cay…
cho đêm tan…

Đắk Tra ơi!
Dậy kìa em
Khi trót si đôi mắt đa tình
Khi hơi men lửng lơ thành bọt sóng
Dậy vén lá rừng
Dậy xem ai bung toạc cánh gió
Nỗi nhớ chếnh choáng lặng thinh…

CHÂU ĐẶNG TRÀ MY

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…