Trong cú rơi đầu tiên

(VNBĐ – Văn trẻ). Em gửi lại nụ hôn phía bên kia bầu trời
Nơi bóng tối những giấc mơ thoát xác
Để giọt sương ngàn năm rơi xuống trong tin mừng đầu tiên
Tiếng rơi tròn như da thịt

Em đã cảm nhận được linh hồn em – linh hồn ban sơ
Như bông hoa đang hạnh phúc trong cái ôm của sớm mai, khi chưa bị đóng dấu bởi những ngón tay trần tục
Như chiếc lá yên vị trong bia mộ tạc từ lòng suối, trong cú quẫy đuôi lơ đễnh của một con cá, chợt biết mình vẫn chưa là bùn đất
Linh hồn em – thứ đã bị nhuộm đêm bởi những giấc mơ vĩnh cửu và nhuộm ngày bởi nỗi tủi hổ thân xác
Hãy đến và đốt lên! Chỉ cần nụ hôn này có thật
Như một bạo chúa, em sẽ hát cho đến khi chiếc mặt nạ cuối cùng rơi xuống
Như một nhà thơ, em sẽ chờ cho cơn mưa đến và bầu trời lột xác thành một chiếc lá non

Nhưng anh ơi, ngàn thế giới ngân vang
Em như cơn gió đã thổi tung mọi quả chuông khắp vườn địa đàng
Anh sẽ không nghe thấy tiếng em khóc, vì giọt sương đã rơi xuống và giấc mơ chỉ là tạm trú
Mặt trời sẽ mọc lên, để nhìn thấy nước mắt em tan trong lòng bàn tay rỗng nơi chiếc bóng anh bị vò nát
Tất cả, tất cả đều không thật
Một tia sáng đã đánh vỡ trái tim duy nhất của nó khi lần đầu tiên chạm tới giấc mơ về mặt đất.

DỤ NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang