Tình thơ Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.

Chiều nay Quy Nhơn hai mươi tuổi
Đôi má hồng mắt biếc biển xanh
Anh về Ghềnh Ráng ngang Eo Gió
Tóc thơm, tay ấm bóng thiên thanh.

Anh qua Thị Nại sang Nhơn Lý
Đồi cát Phương Mai gió phương nào?
Anh nhớ tình dài bàn chân nõn
Một trời thương nhớ xóa chiêm bao.

Quy Nhơn, chiều mưa câu thơ nhớ
Thời gian tóc bạc, biển xanh ngời
Anh gói làn hương đôi môi tím
Làm lá bùa đeo, neo khoảng trống không lời.
04.5.2022

NGUYỄN NHO KHIÊM

(Văn nghệ Bình Định số 109 tháng 5.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Măng le gửi xuống…

Câu ấy có nhiều giai thoại, nhưng chắc chắn nó là những lời trao gửi của người xứ biển miền Trung, mà gần nhất là Bình Định, với những tộc người Tây Nguyên ở trên dãy Trường Sơn…

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát