Tiếng vọng…

(VNBĐ – Thơ). Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng
Ta mỏi mắt trông trời cao lồng lộng
Mà cánh chim biền biệt giữa hư không

Ta khản cổ gọi
tim người khóa chặt
Chỉ có những vũng bóng tối đen ngòm
Những con mắt lạnh nhìn nhau cắt cứa
Thế gian chìm trong địa ngục tối om

Ta khản cổ gọi
sao em ngoảnh mặt
Những chiều buồn em chạy trốn hoàng hôn
Chút tình xưa chôn sâu lòng đất
Đất vô tri cất giữ một linh hồn

Ta khản cổ gọi
tình yêu đã chết
Tiếng vọng âm từ vách đá rêu phong
Hạt giống tình ngủ yên trong lòng đất
Nghìn năm sau có mọc một đóa hồng?

NAM THI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…