Thư của biển

(VNBĐ – Văn trẻ). Ngủ đi em
Để mặc sóng nghiền tôi với gió
Tôi chẳng muốn là tôi, đêm chẳng là đêm nữa
Dẫu mai này ra sao

Ngủ đi em
Hãy mơ thấy biển một lần say
“Sóng đã đập vào lòng tôi rách rưới”
Em hãy cứ là em
Tôi chẳng là tôi nữa
Nhận làm chi một nỗi đau dài

Ngủ đi em
Thành phố không còn những kẻ mộng mơ
Khói thuốc trên tay bập vào khuya khoắt
Như giấc mơ em đón bước tôi về

Ai viết thư trên ngàn cánh sóng
Nghe nôn nao phía biển phập phù
Rót rỗng lòng li rượu
Sao vẫn kín phong thư.

LỮ HỒNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…

Sen

Ủ trong bùn đen hình hài mơ mộng
Cỏ nhỏ giọt tinh khiết
Nắng nhỏ giọt vàng ấm
Cánh đồng nhỏ giọt bao dung

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…