Thơ

Tự hào đất mẹ Hoài Nhơn

Con sinh ra quê hương ngày lửa khói
mặt trẻ thơ lem luốc nụ cười
hỏi cha đâu mẹ lặng thầm không nói
ngước sao trời giọt nước lén rơi.

Khúc hát rừng dừa

Tôi yêu dáng đứng cây dừa
Hiên ngang mọc thẳng, bốn mùa ngát bông
Một đời hồn mãi trắng trong
Ngọt thơm giấu tận đáy lòng thẳm sâu

Thơ dự thi của Nguyễn Đức Hưng

trên những triền đê cháy dở chân nhang
người còn luyến lưu tìm ở thế gian lời thì thầm vọng tưởng
sóng bạc đầu mỗi ngày người một ngày bạc tóc

Hè sang

Mùa hè cái nắng vàng hoe
Vườn bà mát rượi bóng che trên đầu
Ú tim vòm lá chim sâu
Ríu ran mái ngói sẻ nâu gọi bầy

Ánh sao đêm

Ánh sao trời lấp lánh
Tỏa sáng trong màn đêm
Ngồi ngắm sao bên thềm
Bé nghe chuyện bà kể

Cá chép chơi trăng

Bầu trời đêm lồng lộng
Ao lặng nước trong veo
Lẫn trong đám rong rêu
Ông trăng nằm đáy nước

Chùm thơ của My Tiên

Xin hãy treo em lên ngọn gió lang thang
Để em được sống tự do trong ý nghĩ
Sự ích kỷ được sải cánh bay
Và áng mây sẽ xóa đường chỉ tay lầm lỡ
Trả lại em giấc mơ…

Ve & Còng

Nối bước cành phượng kia
Dìu Ve Con lên hát
Ngọn biển chồm vô cát
Bế bạn Còng ra khơi…

Kho cổ tích của bà

Kho cổ tích của bà
Là ngày xưa, truyện cổ
Có anh Khoai nghèo khổ
Nhân hậu được Bụt thương.

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Bên dòng sông Potomac

Năm mươi tám năm sau
Ngày anh tự biến mình thành lửa
Tôi và vợ con tôi mới đến được nơi này.

Mùa mận chín

Cầm lên trái mận tím
Nhớ ngày hoa tinh khôi
Rừng có bao nhiêu nắng
Gom cả lên đỉnh trời.

Tự hào đất mẹ Hoài Nhơn

Con sinh ra quê hương ngày lửa khói
mặt trẻ thơ lem luốc nụ cười
hỏi cha đâu mẹ lặng thầm không nói
ngước sao trời giọt nước lén rơi.

Khúc hát rừng dừa

Tôi yêu dáng đứng cây dừa
Hiên ngang mọc thẳng, bốn mùa ngát bông
Một đời hồn mãi trắng trong
Ngọt thơm giấu tận đáy lòng thẳm sâu

Thơ dự thi của Nguyễn Đức Hưng

trên những triền đê cháy dở chân nhang
người còn luyến lưu tìm ở thế gian lời thì thầm vọng tưởng
sóng bạc đầu mỗi ngày người một ngày bạc tóc

Hè sang

Mùa hè cái nắng vàng hoe
Vườn bà mát rượi bóng che trên đầu
Ú tim vòm lá chim sâu
Ríu ran mái ngói sẻ nâu gọi bầy

Ánh sao đêm

Ánh sao trời lấp lánh
Tỏa sáng trong màn đêm
Ngồi ngắm sao bên thềm
Bé nghe chuyện bà kể

Cá chép chơi trăng

Bầu trời đêm lồng lộng
Ao lặng nước trong veo
Lẫn trong đám rong rêu
Ông trăng nằm đáy nước

Chùm thơ của My Tiên

Xin hãy treo em lên ngọn gió lang thang
Để em được sống tự do trong ý nghĩ
Sự ích kỷ được sải cánh bay
Và áng mây sẽ xóa đường chỉ tay lầm lỡ
Trả lại em giấc mơ…

Ve & Còng

Nối bước cành phượng kia
Dìu Ve Con lên hát
Ngọn biển chồm vô cát
Bế bạn Còng ra khơi…

Kho cổ tích của bà

Kho cổ tích của bà
Là ngày xưa, truyện cổ
Có anh Khoai nghèo khổ
Nhân hậu được Bụt thương.

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Bên dòng sông Potomac

Năm mươi tám năm sau
Ngày anh tự biến mình thành lửa
Tôi và vợ con tôi mới đến được nơi này.

Mùa mận chín

Cầm lên trái mận tím
Nhớ ngày hoa tinh khôi
Rừng có bao nhiêu nắng
Gom cả lên đỉnh trời.