Sóng Côn giang

(VNBĐ – Thơ). Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát giấu một miền trăng quê xứ nhọc nhằn

Dấu chân nào cũng có thể là dấu đời mặc niệm những dở dang. Làm sao có thể định cư một cơn gió bâng quơ qua thời lăn lóc tôi… ở đâu… cõi nhớ…

Giọt mưa chiều cổ tích tạm cư nơi tiếng chim mồ côi thiêm thiếp giấc mơ gì giữa từ bi núi, từ bi sông…và miền nắng gió bông lau vô ưu sóng…

Mẹ nhớ thằng cu như nhớ tiếng sấm lạc nguồn rong chơi quanh những triền đời hoa dại và những mùa bướm trắng bay hoang bỏ quên những xưa buồn chang chang bóng núi…

Mẹ thường tắm tuổi xuân non bên bờ sóng Côn Giang, thả vào đêm thiếu phụ từng tiếng thở dài thoang thoảng mùi trăng và trầm hương nước mắt…

LÊ ÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.