Phố nhỏ của tôi

(VNBĐ – Thơ). Quy Nhơn núi nằm chơi trong phố
Lao xao lũ sẻ ngó người đi
Bà Hỏa nghiêng nghiêng chiều sương khói
Ngắm nghía Xuân Vân biển xanh rì.

Vũng Chua lênh khênh cao mây trắng
Xa xa gió lồng lộng Phương Mai
Xóm biển Hải Minh đò đưa sóng
Thị Nại đầm loang bóng dân chài.

Quy Nhơn núi nằm chơi trong phố
Mùi hương dú dẻ thoảng đường khuya
Ngõ nhỏ len len cùng xóm nhỏ
Bàng bạc trời sao đón trăng về.

Tôi gọi Quy Nhơn là phố nhỏ
Buồn vui thị xã những buồn vui
Má tôi gánh hàng rong mưa nắng
Kỷ niệm làm thương nhớ vô bờ.

Quy Nhơn núi nằm chơi phố nhỏ
Ngọa hổ tàng long mấy ai hay
Biết đâu có ngày quê thanh thoát
Chim Phượng về kêu rộn chốn này.

HÀ DIỆP THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…