Nợ Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Gọi điện, nhắn tin mấy lần không được
Em ở đâu: Trời đất, nước non này
Em chặn tôi hay tôi vô tình chặn em, không biết
Biển đẹp vô cùng, tiếng sóng vọng trùng khơi…

Có phải tiếng sóng hay tiếng ai đấm vào ngực mình
thùm thụp, thùm thụp
suốt đêm, suốt đêm
Còn nợ Đồ Bàn một kinh thành hoang phế
tan tác bầy voi đá, ngựa đá
Còn nợ tám ngọn tháp đôi mắt Chăm
huyền bí, xót xa
Còn nợ Eo Nín Thở một cuộc hẹn nín thở
Nợ mái tôn cũ chồng chất lá rụng một cái nhìn tiễn biệt
Nợ vỉa hè, quán cóc ly cà phê chưa kịp trả tiền…

Chỉ còn đêm nay, đêm nay
Ngọn gió Kỳ Co sẽ mang tôi về phương Nam xa xôi ngàn dặm
Tạm biệt nhé cô gái Chăm, dẫu chưa lần thứ hai gặp mặt
Cầu mai này, em một thoáng nhắc tên tôi
Mà nếu không, nếu không… thôi cũng được
An ủi tôi đã có những con sóng lững lờ trôi…

Rồi sẽ có một ngày nguôi ngoai khuôn ngực em
để nhớ về ngực sóng
Tháp vẫn đôi, chỉ mình tôi lẻ bóng
Dưới một trời mây trắng, ơi Chăm Pa, Chăm Pa!

BÙI NGỌC PHÚC

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…