Những bà mẹ già

(VNBĐ – Thơ). 

Những bà mẹ già
thường rất giống nhau
nhất là mái đầu bạc trắng
cây gậy mòn nhẵn đỡ cái lưng còng
nụ cười lúc nào cũng ngước lên
mong cho con mình được vui
mong cho con mình được sướng

bàn tay quăn queo ngón
chằng chịt vết xước cổ trầu
run run
lần về quá khứ

đứa gần đẻ con mẹ giữ
đứa xa mòn mỏi tháng năm
ôm trong vòng tay mẹ
giấc mơ đêm đêm
ầu ơ
tiếng võng

đuôi mắt mẹ nào cũng nhăn
nhòe nhem nước
khi kể về con cháu
khi kể về phận mình

đất nước bao phen điêu linh
đạn bom rồi dông bão nổi
đời mẹ
chong một bình yên

những bà mẹ già
thường rất giống nhau
nhất là mái đầu mây trắng
cây gậy mòn nhẵn đỡ tấm lưng còng
dựng nên
dáng hình
Tổ quốc.

MAI THÌN

(Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mặt trời muộn

Ả, từng nức tiếng một vùng, nhưng là tiếng dữ. Nhan sắc so hoa, nõn nà gợi cảm, chỉ kém cái nết. Nhưng nết có kém tí mà đẹp vẫn hấp dẫn chán…

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…