Ngã rẽ thanh xuân

(VNBĐ – Thơ). Nhiều lúc
chỉ muốn được làm cỏ dại mọc ở triền đê
Lại thương con bướm vàng cứ mải mê đi tìm nhánh mù u
bên bờ rào nhà người ấy
Hoang mang quá chiều quê ai thêu vào tấm hoàng hôn
màu cỏ cháy
Nỗi nhớ bay lên

T hay nói với tôi về những con đường
Những ngã rẽ thanh xuân đi về đâu
cho tình thành định mệnh
T bảo đừng đi tìm những điều không có thật
Như tình yêu

Tôi vẫn giữ trong tim biết bao điều
Muốn nói cùng T những dự định cho ngày mai mới mẻ
Con bướm vàng đã bay về đậu trong giấc mơ thật khẽ
Ngã rẽ thanh xuân vẫn ở dưới chân mình.

NGUYỄN HOÀI THANH VĂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà thơ Trương Công Tưởng

Những bài thơ tôi đọc cho cha nghe
Chưa bao giờ ông ưng ý
Nhưng ông đã khóc khi tôi ngồi ở đó
Gom gió trời về ủ nắng xa xanh.

Thơ dự thi của Dụ Nguyên

Tôi sẽ bỏ tất cả để theo người! Ôi mặt trời mùa xuân!
Khi tia nắng đầu tiên của người chạm vào đất cát làm bật lên những ánh cầu vồng

Mơ vào rừng thẳm

Mơ vào rừng thẳm náu nương
chung quanh muôn thú tình thương dạt dào
gió lòng ta thổi rì rào
đời như thác đổ mất đào nguyên xưa