Mùa thu khép

(VNBĐ – Văn trẻ).

Mùa thu còn ngái ngủ
Khóe mắt rướm giọt sương
Ô cửa chung cư ngọn đèn chưa tắt
Mảng địa y úa tự bao giờ?
Mưa!

Đất lành không còn hít căng lồng ngực
Làm sao giữ được đàn chim đang mùa di trú
để bóng đừng rớt xuống lòng sông thăm thẳm
vẳng thanh âm đau đáu rít từ cuống họng?
Bay!

Bay về khoảng trống tò vò
Tựa những phím đàn Kalimba chĩa lên bầu trời xanh biếc
Vụn từng mảnh,
xâm thực vào tế bào bạch cầu
từng nốt trầm khe khẽ
dạo lên bản giao hưởng mùa thu.
Mở ra rồi khép lại…

Mùa thu rơi qua kẽ tay
Ướt trang nhật ký cuối cùng
Một vòng đời,
hoặc một phần cuộc đời đăm chiêu nhìn lại
Khép hạt nắng vàng bên rèm cửa
Gió heo may vẫy phố bước sang mùa.

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 108 tháng 4.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…