Mùa mận chín

(VNBĐ – Thơ).

Cầm lên trái mận tím
Nhớ ngày hoa tinh khôi
Rừng có bao nhiêu nắng
Gom cả lên đỉnh trời.

Có tiếng khèn gọi bạn
Còn đọng trên phấn hồng
Có tiếng khèn giã bạn
Theo bướm về hư không.

Áo nào áo ngày xuân
Chập chờn bên lèn đá
Trăng nào trăng cả hạ
Trải lòng ra trói nhau.

Hoa rơi trắng đỉnh đầu
Phấn nào cho đậu quả
Có đám mây mọng nước
Ào vào anh và em.

Để bây giờ chưa quên
Xa nhau rồi lại nhớ
Ai như… Tiếng vó ngựa!
Một trời rôn rốt chua.

LÊ QUANG SINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ dự thi của Khét

Thóc, vì sao chọn vàng
– tôi làm nên no ấm
cỏ, vì sao chọn xanh
– không đành nhìn đất bạc

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…