Mưa hồng

(VNBĐ – Thơ). 

Mưa trên cây phượng vĩ
Từng giọt rơi thầm thì
Hoa lửa buồn không cháy
Rụng cánh đầy lối đi

Mùa hạ mưa bất chợt
Lòng bất chợt bâng khuâng
Thương sân trường vắng lặng
Bỗng chốc thành thênh thang

Nhớ chiếc ô màu đỏ
Soi hồng một khoảng mưa
Của một thời tuổi nhỏ
Rúc rích cười dưới ô

Mùa hạ mưa rất ngắn
Như tuổi mình trôi mau
Mưa hồng lên mắt biếc
Một khoảng trời xanh đâu?

NGUYỄN THANH XUÂN

(Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mặt trời muộn

Ả, từng nức tiếng một vùng, nhưng là tiếng dữ. Nhan sắc so hoa, nõn nà gợi cảm, chỉ kém cái nết. Nhưng nết có kém tí mà đẹp vẫn hấp dẫn chán…

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…