Mùa hát

(VNBĐ – Thơ).

Vọng tiếng quê hương
điệu lý lơi rộn rã đêm trăng
Phố thầm thì khúc mùa sang
cô Tấm dịu dàng trong giỏ thị
Hương cốm non
thơm bàn tay mẹ
Mẩy lép sàng xê tuổi thơ ấm nồng.

Vẳng nơi đây
chớm hơi thở ngày đông
Phút yên nhiên lặng mùa dông bão
Lũng lĩnh tình
neo cầu vồng huyên ảo
Mùa đan mùa, loang giấc mơ thu
Sải cánh diều vít gió vi vu
Hương sen tàn kết vòng nỗi nhớ.

Phố hoan ca mùa ướt sũng những cơn ngâu
Sông chảy về đâu?
Hay ngược dòng thác lũ
Thu bỏ mặc em, xa rồi dệt mộng cũ
Hong giọt sương thôi nôi phiêu lãng
Tháng Mười hoa sữa thơm loang.

Gửi mây về trời
giấu nỗi buồn mê mải
Đêm chìm thổn thức dịu dàng
Hoán dụ tâm thân lộng lẫy địa đàng
Thu chết hay hồi sinh bất tận
Mùa trổ mùa kết nụ hoa đăng.

TRẦN THẢO VY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…