Một sớm xuân rất lạ 

(VNBĐ – Văn trẻ).

Phải không,
Không chỉ là tỏa sáng
Có những chiếc áo
Có những mái tóc
Những ngón tay thon dài

bồng miền mơ

Cũng có thể hy vọng
Sẽ có gì sáng hơn ngoài kia
những con gió sẽ ngừng kéo dài
Mắt em thôi nhắm
Trong tiềm thức tỉnh dậy
những bông hoa màu xanh trong chiếc bình
Đồi cao
Những quả

Và tiếng chim chưa khi nào ngừng hót

Chưa bao giờ ngưng
Những nắng
Nồng say
Người đàn bà phiền muộn
hong mình nghe mùa đông từng rơi
Vỡ ra ngày gió
cánh đào cuốn
tháng ngày thật chậm
Khi bàn tay chạm nắng lên
Khi hàng cây từng ước muốn

Khi mùa hoa cùng trở lại

Chừng ấy xuân quay về!

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…

Bay

Giờ chỉ còn em thôi
Trong giấc mơ chỉ gió
Khi đã tạnh hết những bóng người
Em bay từ cửa sổ

Hành tinh bụi

Hành tinh bụi! Hành tinh bụi! 
Khi gió lên em chỉ có một mình
Khi em vờn quanh chòm râu quai nón của anh

Trôi qua ngày cũ

Con sông vẫn mênh mông chảy về cửa biển, một dòng trôi lờ lững ngang qua biết bao nhiêu bờ bãi, làng xóm, mỗi nơi kể về những phận người khác nhau…