Mộng Côn Giang

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Tôi ngồi trong phòng những người bạn không tên
như những ngọn tháp quê tôi muôn đời mất ngủ
như Côn Giang mùa nước lũ
như đôi bạn chân tình không còn nhớ nhau

tôi viết tên non nước lên trán người tôi yêu
cứ thế lan man hết bờ bến này sang sông suối khác
có khi mê hồn dựa lưng dưới gốc cây da

như cái nắng nung con ngươi chiều đẫm nước bờ ao
những cánh đồng gòn lũ quạ chờ rỉa xác trâu
muôn đời vẫn giọng gió Lào cát trắng
lòng dạ như bún Song Thần phơi giữa bãi hoang liêu

đâu phải cứ văn minh giữa những tòa cao ốc
rồi văng mình vào đống hổ lốn đười ươi
thâu cứ dìa ngồi bên dòng sông tỉnh lẻ
có bà Năm rót Bàu Đá đang chờ
uống nước mắt quỷ khóc thần sầu mà đẫm lệ
uống cho tan hết ô uế trong thân xác từ lâu
giữa cuộc đời chộn rộn
uống cho vỡ giấc mơ phố thị
những đêm nhớ quê nhà da diết
đời ai cấm chi đâu
chốc mòng say nghe gió thổi hồn xiêu phách lạc…

tôi nhớ phủ Phù Ly nhớ người xưa ra vào chợ Cách Thử
nhớ ông Quách Tấn đưa hồn cốt Hàn Mặc Tử
lên đồi Thi Nhân
hỏi đời còn ai cùng ngồi chén tạc chén thù
mà hỉ hả những lời phù hư của biển của núi non
trùng trùng dị mộng
để mây thái cổ bay về đỉnh Kỳ Sơn.

cứ như thể hồn cốt của núi của sông đã bỏ ta
như những bóng ma đi trong đêm tối
nhà cửa tồi tàn
bụng con cá bống Lại Giang không còn hạt sạn
của mùi hương ngai vàng một thủa
đôi mắt của nữ thần hòa bình bị chột mất
vì ông thần chiến tranh chọc thủng
như trăng núi Huỳnh Mai mỗi tối đến ở cùng Đào Tấn
rồi giọng Tuồng lẫn tiếng trống khuynh thành

tôi nhớ tràn trề những gốc đa gốc thị
những mùa hoa gạo nở trắng góc chợ miễu Bà
mợ tôi mê hát Bội sắm sẵn cái máy cassette thu thanh
để những khi trời làm mưa làm bão
mấy mợ cháu mở nghe thì trời cũng vừa đổ rét

đêm trăng xanh
mợ kể chuyện truông Bà Đờn
bóng Mò O mọc kín mộ
mèo cào gió khuya rờn rợn khúc kinh ma

Cồn Chim nằm im giữa lòng nước mặn
cảng cá mất dấu trên cánh đồng lúa chín
có khi ở giữa ruộng đêm rằm vẫn nghe tiếng thủy quân la ó
tiếng đại bác từ đầm Thị Nại nã vào…
tiếng ngao sò dưới đáy giếng
tiếng huyền sử trong móng nước biển Quy Nhơn

bên cây thông hóa thạch
sư Mật Hạnh trông thấy bóng người đàn bà
bước ra từ hòn đá chém
thủa Nguyễn Ánh cho đặt trước cổng thành Hoàng Đế
hàng trăm cái xác bị chặt đầu, hồn nhập cõi đá,
trong những đêm âm u
phát ra lời ai oán…

đêm
tôi ngồi trong phòng những người bạn không tên
như những ngọn tháp quê tôi muôn đời mất ngủ
vì nhớ vua Chăm hay nhớ bầy vũ nữ Apsara?
mà soi bóng từ non nhân xuống tận dòng nước trí
để Côn Giang in bóng thành quách Đồ Bàn
để nước sông quy tụ khí trời
trong giọt rượu lửa uống vỡ con tim.

TRẦN QUỐC TOÀN

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…

Bay

Giờ chỉ còn em thôi
Trong giấc mơ chỉ gió
Khi đã tạnh hết những bóng người
Em bay từ cửa sổ

Hành tinh bụi

Hành tinh bụi! Hành tinh bụi! 
Khi gió lên em chỉ có một mình
Khi em vờn quanh chòm râu quai nón của anh

Trôi qua ngày cũ

Con sông vẫn mênh mông chảy về cửa biển, một dòng trôi lờ lững ngang qua biết bao nhiêu bờ bãi, làng xóm, mỗi nơi kể về những phận người khác nhau…