Mẹ tôi đang gieo thóc

(VNBĐ – Thơ). Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc

Trong nắm thóc này
Đã hiện lên hình ảnh của cha tôi
Máu đỏ khắp người vẫn xông lên phía trước
Giành từng bụi lúa khi xe thù ủi đất
Người ra đi, chưa thấy nắm thóc này
Đã hiện lên bóng dáng mẹ tôi
Trong nắng đổ, mưa rơi
Cùng bà con cấy gặt…

Ôi từng hạt thóc
Vàng như những tia nắng mai
Đang rải đầy mặt đất

Lũ giặc muốn nơi này chỉ có màu xám của tro
Chúng muốn đến đất này gieo chết chóc
Nhưng kìa, mẹ tôi đang gieo thóc
Như chuyền sự sống vào cho đất
Ngay giữa nơi chúng muốn biến thành tro
Ngay giữa đất chúng muốn gieo chết chóc

Mẹ tôi đang gieo từng nắm thóc
Trên mảnh đất đạn bom nồng khét
Giữa một buổi sớm rất trong
Mặt trời mới mọc
Từng nắm thóc tay mẹ tung ra
Như những tia nắng vàng rải khắp…

THANH QUẾ

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà thơ Trương Công Tưởng

Những bài thơ tôi đọc cho cha nghe
Chưa bao giờ ông ưng ý
Nhưng ông đã khóc khi tôi ngồi ở đó
Gom gió trời về ủ nắng xa xanh.

Thơ dự thi của Dụ Nguyên

Tôi sẽ bỏ tất cả để theo người! Ôi mặt trời mùa xuân!
Khi tia nắng đầu tiên của người chạm vào đất cát làm bật lên những ánh cầu vồng

Mơ vào rừng thẳm

Mơ vào rừng thẳm náu nương
chung quanh muôn thú tình thương dạt dào
gió lòng ta thổi rì rào
đời như thác đổ mất đào nguyên xưa