Lời trần tình gởi quê hương

(VNBĐ – Thơ).

Kính tặng mẹ

Con lầm lũi đi tìm khát vọng
Xa quê theo tiếng gọi lòng
Mẹ ở lại tháng ngày cùng cây lúa
Nắng mưa, khuya sớm với ruộng đồng!

Cây lúa non, cây lúa trổ đòng
Qua mùa gặt, hạt mầm gieo xanh lại…
Mẹ chỉ một thời con gái
Rồi thời gian nhuộm trắng mái đầu!

Gần trọn cuộc đời gian khổ vì đâu?
Mẹ chỉ khóc một lần
ngày cha ra đi không trở lại
Tháng năm – cuộc đời – bờ bãi
Mẹ thủy chung như cây lúa quê nghèo!

Chúng con lớn khôn, rời tổ bay xa
Căn nhà cũ, vườn ấu thơ… gởi lại
Mùa khế chín không người trèo hái
Mẹ đợi hoài, chim cũng chẳng về ăn.

THANH DƯƠNG HỒNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…

Đuôi Xanh

Trận mưa đầu mùa ầm ào trút xuống thoáng chốc đã ngớt hạt. Trăng khẽ khàng đu đưa, tràn qua cửa sổ một vũng lỏng lảnh. Nàng khoác chiếc váy mỏng, tóc buông xõa…