Lời trần tình gởi quê hương

(VNBĐ – Thơ).

Kính tặng mẹ

Con lầm lũi đi tìm khát vọng
Xa quê theo tiếng gọi lòng
Mẹ ở lại tháng ngày cùng cây lúa
Nắng mưa, khuya sớm với ruộng đồng!

Cây lúa non, cây lúa trổ đòng
Qua mùa gặt, hạt mầm gieo xanh lại…
Mẹ chỉ một thời con gái
Rồi thời gian nhuộm trắng mái đầu!

Gần trọn cuộc đời gian khổ vì đâu?
Mẹ chỉ khóc một lần
ngày cha ra đi không trở lại
Tháng năm – cuộc đời – bờ bãi
Mẹ thủy chung như cây lúa quê nghèo!

Chúng con lớn khôn, rời tổ bay xa
Căn nhà cũ, vườn ấu thơ… gởi lại
Mùa khế chín không người trèo hái
Mẹ đợi hoài, chim cũng chẳng về ăn.

THANH DƯƠNG HỒNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chuyến tàu đom đóm

Cả đoàn đom đóm bay lên, nhưng không bay cao, mà bay thấp sát mặt đất, ngay trước mặt Bọ Rùa Đỏ. Chúng tạo thành một dải ngân hà nhỏ uốn lượn theo con đường mòn, ánh sáng vàng óng thắp sáng từng viên sỏi

Số điện thoại đặc biệt

Một buổi sáng đẹp trời tại bệnh viện sản Chicago, một người đàn ông tên Edward K. Wehling, Jr. đang chờ vợ sinh con. Anh là người đàn ông duy nhất trong phòng chờ…

Ngày gió

Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.

Mùa đông

Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày