Là chúng ta đấy thôi!

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Là chúng ta đấy thôi
Thuở thiếu thời mong mau cao lớn.

Là khi cái đầu vừa chạm ô cửa sổ,
khi bàn tay còn nằm trong vòng ngáp tròn vo,
cái thời chạy ra chòi rơm trốn giấc trưa đuổi bắt
có đứa giẫm vào chân thì khóc thét
đau quá trời ơi!

Là chúng ta ngày hôm qua mơ vươn vai
thoắt thành tráng sĩ, thoắt thành Ông Gióng,
oai vệ, ngang tàng như Dế Mèn thích phiêu lưu.

Là chúng ta đấy thôi
Hôm nay lại mong mình trẻ lại
Hơn một lần, dành hàng giờ để chọn một kiểu tóc trẻ trung,
một bộ váy xinh, một đôi giày cao gót,
để ngồi tô tô vẽ vẽ, che đi những đốm tàn nhang,
những vết nhăn của khóe mắt hằn sâu mệt mỏi
chỉ mong níu giữ chút thanh xuân.

Lại là chúng ta đấy thôi
Giá có gặp nhau chắc chẳng thể cười
kí ức là những muộn phiền muôn lối…

THÙY TRANG
(Trường THPT Quy Nhơn)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người núi Mơ hồ Lỗ

Trong gian nhà chật hẹp, mưa hò dô kéo lắc lư mái tôn cũ kĩ. Như bao người già, bà Nhạn không ngủ được. Bà nằm đếm nhịp tim mình…

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…