Khánh An

(VNBĐ – Văn trẻ).

em đừng khánh thành nỗi buồn để ủi an tôi thêm lần nào nữa
chiều ở đây không tiếng bìm bịp kêu
tôi như làn gió mồ côi loanh quanh tìm nguồn cội
quê hương theo khói đồng bay bay trắng trên đầu

nhà tôi phía bên kia sông
bên kia sông tôi dựng hoài cây tre trăm đốt
bên kia sông có cô tấm đưa đò vào câu ầu ơ chực khóc
tháng 8 nước ròng
tháng 8 mù u vàng chưa em nhỉ
mà rụng vào tôi đôi mắt buồn tên tứ chiếng
về lục lại mình thấy bình bồng một sợi mi cong

đừng thề thốt chi em
tôi đã khánh tận kiệt cùng trên tay người hoang dại
dẫu an ủi nào cũng mang chút đau thương.

TRẦN ĐỨC TÍN

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nỗi sợ

Trong cơn mê, khung cảnh xung quanh tối sầm, mờ đi, hình ảnh duy nhất tôi thấy đó là ba mẹ tôi, họ đang khóc, khóc rất nhiều…

Tự khúc quê

Lâu lắm rồi mình chẳng về qua
Căn nhà cũ, hàng rào quê hoa nở
Hương khói bếp nồng nàn buổi sớm
Tiếng cơm sôi thơm ngát vụ mùa.

Giữa lòng đêm…

Về giữa mù sương rập rờn lửa lạnh
Lộc cộc bánh xe thổ mộ đêm
Phía ấy mùa cỏ khô, gió như xổ lồng kéo từng bầy về núi
Những ngọn gió đói mưa rạc gầy đêm mất ngủ

Bay trên đồi dương liễu

Một con đường mòn vắt ngang như sợi chỉ
Dáng mẹ trong sương trìu trĩu gánh lá khô
Tôi bay trên những ngọn đồi dương liễu