Khánh An

(VNBĐ – Văn trẻ).

em đừng khánh thành nỗi buồn để ủi an tôi thêm lần nào nữa
chiều ở đây không tiếng bìm bịp kêu
tôi như làn gió mồ côi loanh quanh tìm nguồn cội
quê hương theo khói đồng bay bay trắng trên đầu

nhà tôi phía bên kia sông
bên kia sông tôi dựng hoài cây tre trăm đốt
bên kia sông có cô tấm đưa đò vào câu ầu ơ chực khóc
tháng 8 nước ròng
tháng 8 mù u vàng chưa em nhỉ
mà rụng vào tôi đôi mắt buồn tên tứ chiếng
về lục lại mình thấy bình bồng một sợi mi cong

đừng thề thốt chi em
tôi đã khánh tận kiệt cùng trên tay người hoang dại
dẫu an ủi nào cũng mang chút đau thương.

TRẦN ĐỨC TÍN

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…