Hành hương

(VNBĐ – Thơ). 

Dòng người hành hương
Lưng còm cõi địu gia tài còm cõi
Lầm lũi cuộc hành trình lầm lũi
Như bầy kiến vỡ vẫn ráng duy trì trật tự

Đi đi đi
Dòng người đi về phía trước
Cột mốc phồn hoa lùi phía sau
Đi đi đi
Đừng để mình ngã gục

Nước thánh cam lồ giọt mưa tuôn
Từ bi gói bánh, chai nước dọc đường
May trời còn thương người còn thương
Tín niệm bay lên
Ngọn gió mùa thổi ngược

Hành hương
Là cuộc hành trình về quê hương
Chắp tay sám hối sự nghèo
Ngẩng đầu bóng mẹ liêu xiêu tháng ngày

Tôi hành hương suốt một đời
Em từ hỏa ngục tươi cười bước ra.

DUYÊN AN

(Văn nghệ Bình Định số 100 tháng 8.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mặt trời muộn

Ả, từng nức tiếng một vùng, nhưng là tiếng dữ. Nhan sắc so hoa, nõn nà gợi cảm, chỉ kém cái nết. Nhưng nết có kém tí mà đẹp vẫn hấp dẫn chán…

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…