Gọi cha

(VNBĐ – Văn trẻ).

Mưa cuối ngày trên cánh đồng màu đỏ
Tiếng cuốc lạc bầy
Những bông lúa bay lên miền trời thăm thẳm
Không ai để ý
Vang tiếng gọi réo rắt dưới lòng sông

Màu nắng mới bên ngực cha đẹp quá!
Tiếng thở than không hồi đáp một lời
Con rời đi
Giữa trăm miền thơ dại
Nhớ tay cha dìu dắt những buổi đầu

Nụ hôn của cha
Ngày chào đời in sâu trong mắt
Con cất vào ngôi nhà của chúng ta
Những tiếng gọi chưa từng đong đếm
Nghe nhỏ dần khi hoàng hôn chạm ngõ…

NGUYỄN VĂN BÚT

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người núi Mơ hồ Lỗ

Trong gian nhà chật hẹp, mưa hò dô kéo lắc lư mái tôn cũ kĩ. Như bao người già, bà Nhạn không ngủ được. Bà nằm đếm nhịp tim mình…

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…