Gieo

(VNBĐ – Thơ). Cái lạnh gieo nỗi buồn trên mấy ngọn đồi
xuôi theo sông nước
mọc ra những con thuyền ngủ quên,
nằm úp mặt bên bờ cỏ

Người gieo những điều xấu
không đơm màu xanh tươi, mà trổ mầm hoang dã
điều xấu có thể mọc thành bụi rậm

Người gieo sự thiện lành, từ cõi lòng chân thật
tự nhiên như cây cỏ
vươn lên tỏa hương
thiện lành có thể mọc thành rừng

Mỗi ngày có bao nhiêu thứ đã được gieo
làm sao để gieo mình vào chính mình để hiểu?

Có phải em là thiện lành
anh gieo từ… kiếp trước?

LÊ HÀO

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…