Gieo

(VNBĐ – Thơ). Cái lạnh gieo nỗi buồn trên mấy ngọn đồi
xuôi theo sông nước
mọc ra những con thuyền ngủ quên,
nằm úp mặt bên bờ cỏ

Người gieo những điều xấu
không đơm màu xanh tươi, mà trổ mầm hoang dã
điều xấu có thể mọc thành bụi rậm

Người gieo sự thiện lành, từ cõi lòng chân thật
tự nhiên như cây cỏ
vươn lên tỏa hương
thiện lành có thể mọc thành rừng

Mỗi ngày có bao nhiêu thứ đã được gieo
làm sao để gieo mình vào chính mình để hiểu?

Có phải em là thiện lành
anh gieo từ… kiếp trước?

LÊ HÀO

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…