Giấu giếm với mùa thu

(VNBĐ – Thơ).  Cây không giấu nổi lá vàng
Mùa thu xin chớ đi ngang làm gì

Ngàn sao lấp lánh mà chi
Đường khuya giấu bóng người đi một mình

Vườn xưa giấu trái còn xanh
Chim về mổ vụn cả nhành lá khô

Sóng chiều muôn đợt nhấp nhô
Đò không giấu được nỗi hồ nghi sông

Mười năm đếm mãi thành không
Ngày giấu tháng, mắt giấu lòng đơn phương

Biết không giấu được nỗi buồn
Con tàu nghiến bánh cho mòn lối vui…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hoa và nàng

Đối lập với sự nóng nảy của sếp tổng, thái độ của nàng vẫn điềm nhiên chẳng chút suy suyển. Nàng nhìn hắn rất lâu, lâu đến độ kẻ vốn đang kích động như con bò tót hiếu chiến…

Đôi mắt Tết

Trẻ nhớ nhà, già nhớ trẻ! Cứ mỗi khi heo may lành lạnh se se len lỏi, lởn vởn về quanh những sáng, những chiều là cái vòng nhớ nhung cồn cào muôn thuở ấy lại hiện lên rõ hơn…

Mơn mởn tháng Giêng

Tháng Giêng về, nhìn đâu cũng thấy mơn mởn những chồi, những nụ, ánh một màu xanh bạt ngàn, đầy sức sống mãnh liệt…

Ký ức màu khói

Những vệt nắng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên bờ vai gầy guộc của bà. Xa xa, dãy Trường Sơn chìm dần trong sắc tím mơ màng,…