Gà mẹ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). 

Hạt sương mai lóng lánh
Làm duyên trên cỏ mềm
Hoa mười giờ chúm chím
Đợi nắng vàng thắp lên

Đàn gà con chiếp chiếp
Ríu rít quanh mẹ hiền
Những đôi chân bé xíu
Chập chững bước đầu tiên

Mẹ gà chân thoăn thoắt
Miệng tục tục liên hồi
Mắt nhìn sau ngó trước
Chẳng phút nào nghỉ ngơi

Nhặt từng chút mồi nhỏ
Chăm từng đứa con ngoan
Lắng nghe từng tiếng động
Biết hiểm nguy, an toàn

Đêm đêm dang đôi cánh
Ấp ôm con vào lòng
Ngủ mà một mắt thức
Cho con say giấc nồng.

LÊ THỊ XUÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ dự thi của Khét

Thóc, vì sao chọn vàng
– tôi làm nên no ấm
cỏ, vì sao chọn xanh
– không đành nhìn đất bạc

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…