Đình làng

(VNBĐ – Thơ). 

Đình xoay một góc Việt cong
Bao thân phận mãi long đong kiếp người

làng như giọt mực của trời
viết muôn vạn những cuộc đời thân thương

đình làng phơi nắng ngậm sương
ướp hồn quê những vô thường nghìn năm

làng nghiêng theo buổi trăng rằm
này na này lựu này tằm này dâu
đình làng vô tận nông sâu
bao dông bão vẫn mái đao dịu dàng

đình làng kết dọc nối ngang
bàn chân thập thững ngỡ ngàng quê hương
cột lim mềm mại vấn vương
ngàn năm người Việt nhớ thương tìm về…

đình làng bện những câu thề
tiếng cười gieo giữa bốn bề mắt nhau…

VĂN CÔNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người gác hầm đường sắt

Tôi bước ra đường ray và tiến lại gần anh, một người đàn ông đen sạm, có bộ râu đen và lông mày khá rậm. Trạm gác của anh ở một nơi hẻo lánh và ảm đạm…

Giọt nước mắt muộn màng

Mẹ muốn vậy. Con đi cho mẹ vừa lòng. Sa gào lên rồi chạy ra khỏi nhà. Lồng ngực phập phồng, đầu muốn nổ tung vì tức giận.

Theo nắng trôi về

Nắng chiều nghiêng chếch, đổ xuôi theo triền dốc, vàng phai. Chiếc xe bất ngờ dừng lại ở khoảng đất trống tương đối bằng phẳng nằm giữa lưng chừng đèo…

Nắng qua thềm thương nỗi đa đoan

Dạo gần đây có nhiều dịp trở về quê hương, tôi để mình bị hút vào những hoài niệm xưa cũ một cách thụ động không tài nào dứt ra được…