Đi qua trường học cũ

(VNBĐ – Thơ). Đi qua trường học cũ
Thấy bao đứa trẻ nô đùa
Như những ngày xưa tôi dạy
Nhớ ơi biết mấy cho vừa.

Bồi hồi lòng tôi lưu luyến
Ngôi trường từng dạy bao năm
Những lứa học trò khôn lớn
Và ai vơi rụng bên thềm…

Bồi hồi lòng tôi hoài nhớ
Ngày nào như mới hôm qua

Trên đầu mây bay lờ lững
Dưới sân phượng thắm vẫn còn
Phía Bắc sông An Lão chảy
Phía Nam đồng lúa xanh rờn.

Bây giờ ngang qua trường cũ
Còn ai nhớ thầy giáo già
Đắm say trong từng câu chữ
Một thời như mới… chưa xa!

NGÔ VĂN CƯ

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.