Còn đến ngàn sau

(VNBĐ – Thơ). 

Sau những giấc mơ phù phiếm
Tôi giờ tìm lại chính tôi
Tưởng đâu bến bờ xa lắc
Vẫn may còn một chỗ ngồi

Bên em trái đời chín ngọt
Trao nhau niềm vui trăm năm
Chợt nghe đất trời ca hát
Nỗi buồn tan biến xa xăm

Mắt người cho ta bến đỗ
Môi thơm ngát nụ hôn dài
Vai người cho ta điểm tựa
Tóc còn ngây ngất hương say

Xin em trái tim nhân hậu
Để làm vốn liếng ngàn sau
Biết đâu kiếp nào gặp lại
Vẫn như cái thuở qua cầu

Vẫn như một thời thơ dại
Yêu người cởi áo cho nhau(*)

Vẫn như một thời con gái
Gió bay nào có nát nhàu
Gió bay vẫn còn nguyên vẹn
Yêu người yêu đến ngàn sau.

(*) Yêu nhau cởi áo cho nhau (Ca dao)

HUỲNH DUY HIẾU

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…

Đuôi Xanh

Trận mưa đầu mùa ầm ào trút xuống thoáng chốc đã ngớt hạt. Trăng khẽ khàng đu đưa, tràn qua cửa sổ một vũng lỏng lảnh. Nàng khoác chiếc váy mỏng, tóc buông xõa…